Chương 5: Người Bị Đuổi Mới Là Người Giữ Chìa Khóa

Thông báo tạm dừng từ NorthBridge Capital đến hộp thư chính thức của Lâm Gia Group lúc 8 giờ 05 sáng.

Tiêu đề email ngắn gọn: Suspension of Signing Process – Nam Hai Logistics Transaction.

Trong vòng mười phút, nó được chuyển tiếp từ phòng đối ngoại sang phòng chủ tịch, từ phòng chủ tịch sang tài chính, pháp chế, quan hệ cổ đông, và cuối cùng rơi vào điện thoại của Lâm Khánh khi cậu ta còn chưa kịp uống hết ly cà phê đầu ngày.

Lâm Khánh đọc ba lần, mỗi lần mặt lại tối thêm một chút.

NorthBridge không hủy thương vụ. Họ chỉ “tạm dừng tiến trình ký kết cho đến khi Lâm Gia Group cung cấp được hồ sơ giải trình đầy đủ về giao dịch 120 tỷ, xác nhận người chịu trách nhiệm kiểm soát rủi ro mới, và chứng minh chuỗi phê duyệt không bị can thiệp sau thời điểm giao dịch.”

Những cụm từ ấy, khi đặt cạnh nhau, không còn là yêu cầu bổ sung tài liệu. Đó là một lời cảnh báo.

Chín giờ, Ngân hàng Đại Á gửi công văn yêu cầu Lâm Gia cung cấp bản gốc log phê duyệt giao dịch, biên bản hội đồng liên quan đến thay đổi vendor, hồ sơ năng lực Thiên Phúc Solutions và xác nhận trách nhiệm cá nhân của người phê duyệt hạn mức.

Chín giờ bốn mươi, hai cổ đông tổ chức gọi đến hỏi vì sao thị trường xuất hiện tin đồn NorthBridge hoãn đầu tư.

Mười giờ mười lăm, bộ phận quan hệ nhà đầu tư báo có một nhóm cổ đông nhỏ yêu cầu cuộc họp bất thường nếu ban điều hành không đưa ra giải trình trong vòng bảy ngày.

Tất cả xảy ra trước bữa trưa.

Trong phòng chủ tịch, Lâm Quốc Vinh đứng trước cửa sổ, tay cầm điện thoại, mắt nhìn dòng xe bên dưới như đang tìm một lối ra giữa đám đông.

“Không được để tin này lan ra báo chí,” ông nói.

Trưởng phòng truyền thông đáp rất nhanh: “Chúng tôi đã chuẩn bị statement. Nội dung là quá trình ký kết điều chỉnh theo kế hoạch kiểm soát nội bộ, không ảnh hưởng đến triển vọng dự án.”

“Đừng dùng chữ điều chỉnh,” Lâm Quốc Vinh lạnh giọng. “Nghe như chúng ta có vấn đề.”

Lâm Khánh ném tập email xuống bàn. “Vấn đề là David Chen đang cố tình gây sức ép. Ông ta muốn kéo Lâm Duy trở lại nên mới làm quá lên.”

Không ai nói gì.

Cả phòng đều nghe thấy cái tên đó, nhưng không ai muốn là người đầu tiên thừa nhận rằng sau khi Lâm Duy rời đi, mọi thứ bắt đầu trượt khỏi tay họ.

Lâm Quốc Vinh quay lại. “Phòng của Lâm Duy đã niêm phong chưa?”

Trợ lý đáp: “Dạ, đã khóa từ hôm qua.”

“Cho IT và pháp chế vào. Kiểm tra toàn bộ máy tính, ổ cứng, tủ hồ sơ. Những gì thuộc dự án Nam Hải mang hết về.”

Lâm Khánh lập tức nói: “Con đi cùng.”

Hai mươi phút sau, cửa phòng làm việc cũ của Lâm Duy được mở ra.

Căn phòng gọn đến khó chịu. Không có giấy tờ vứt bừa, không có ổ cứng rời cắm quên, không có tập hồ sơ mật nào để người ta tìm thấy rồi reo lên như vừa bắt được tội phạm. Trên bàn chỉ còn màn hình, bàn phím, một chậu cây nhỏ đã được tưới nước, và một phong bì trắng đặt ngay ngắn ở giữa.

Lâm Khánh bước tới, giật phong bì lên.

Bên trong là biên bản bàn giao tài sản công ty, danh sách thiết bị đã trả, quyền truy cập đã khóa theo quy trình, kèm chữ ký của bộ phận hành chính từ chiều hôm qua.

Dòng cuối cùng khiến cậu ta nghiến răng:

“Tất cả tài liệu thuộc sở hữu Lâm Gia Group đã được lưu trữ trong hệ thống nội bộ theo phân quyền hiện hành. Các quyền truy cập có yếu tố xác thực cá nhân, xác nhận bên thứ ba hoặc đăng ký compliance quốc tế không thuộc phạm vi bàn giao cưỡng chế và chỉ được thay đổi theo điều khoản pháp lý tương ứng.”

“Cái gì gọi là không thuộc phạm vi bàn giao cưỡng chế?” Lâm Khánh quay sang pháp chế. “Anh ta là nhân viên công ty. Mọi thứ trong dự án phải thuộc về công ty.”

Luật sư nội bộ lật từng trang, mặt càng lúc càng khó coi.

“Về tài liệu thì đúng. Nhưng một số quyền đại diện trong hợp đồng quốc tế được đăng ký theo cá nhân chịu trách nhiệm. Ví dụ chữ ký xác nhận anti-fraud certificate, danh sách nhận mirror log compliance, quyền trao đổi trực tiếp với escrow bank…”

“Nói tiếng người đi.”

“Không có sự đồng ý hoặc thay thế được các bên liên quan chấp thuận, chúng ta không thể đơn phương chuyển các quyền đó sang anh.”

Lâm Khánh đập phong bì xuống bàn. “Vậy thì Lâm Duy cố tình gài bẫy công ty!”

“Không.” Luật sư nội bộ nói nhỏ. “Những điều khoản này có trong hợp đồng đã được hội đồng thông qua trước đây. Có chữ ký của ông Vinh.”

Lâm Khánh đứng sững.

Ở văn phòng luật của An Nhiên, cùng lúc đó, Lâm Duy đang ký bộ hồ sơ thành lập doanh nghiệp mới.

Tên công ty: Duy An Risk Advisory Co., Ltd.

An Nhiên nhìn tên trên giấy, rồi ngẩng lên. “Anh chắc muốn có chữ An trong tên công ty?”

“Duy An là an toàn bền vững.”

“Hay anh lười nghĩ tên?”

“Cũng có phần.”

Cô bật cười, nhưng rất nhanh trở lại vẻ chuyên nghiệp. “Tôi đã soạn xong thông báo pháp lý gửi Lâm Gia. Nội dung chính: yêu cầu họ chấm dứt mọi phát ngôn quy kết anh gây thất thoát khi chưa có kết luận độc lập; không được sử dụng tên, chữ ký, tài khoản, email hoặc tư cách cũ của anh trong bất kỳ hồ sơ nào phát sinh sau thời điểm anh rời chức vụ; mọi vi phạm sẽ bị xử lý theo hướng bôi nhọ danh dự và giả mạo thẩm quyền.”

“Gửi đi.”

“Gửi cho ai?”

“Chủ tịch, CFO, pháp chế, quan hệ cổ đông. Và CC cho David.”

An Nhiên dừng tay. “CC cho David là một cú khá mạnh.”

“Không. Đó là một cú đúng chỗ.”

Cô nhấn gửi.

Mười một giờ ba mươi bảy, email pháp lý của Nguyễn An Nhiên xuất hiện trong hộp thư của ban điều hành Lâm Gia.

Lâm Quốc Vinh đọc xong mà không nói gì. Lâm Khánh thì không giữ được.

“Anh ta dám đe dọa chúng ta?”

Trần Minh Hạo, người từ sáng đến giờ gần như im lặng, bỗng nói: “Tốt nhất là tạm thời không nhắc tên Duy trong statement.”

Lâm Khánh quay phắt sang. “Sao chú lại sợ anh ta?”

“Tôi không sợ.”

“Vậy sao mặt chú khó coi như vậy?”

Câu hỏi làm căn phòng đóng băng.

Trần Minh Hạo nhìn Lâm Khánh, rồi nhìn Lâm Quốc Vinh. “Vì ngân hàng yêu cầu bản gốc log trước năm giờ chiều. Nếu không nộp, hạn mức bảo lãnh cho Nam Hải có thể bị treo.”

“Thì nộp đi!”

“Bản chúng ta có…” Hạo ngừng lại, chọn từ rất cẩn thận. “Có thể cần đối chiếu thêm.”

Lâm Quốc Vinh bước từng bước đến trước mặt ông ta. “Minh Hạo, tôi hỏi lại một lần. Hồ sơ phê duyệt mà cậu trình hội đồng hôm qua có vấn đề gì không?”

Trần Minh Hạo mở miệng, nhưng chưa kịp trả lời, điện thoại của Lâm Quốc Vinh rung lên.

Là email chuyển tiếp từ David Chen.

Ông mở ra.

Nội dung chỉ có một dòng, kèm theo file đính kèm là bản term sheet mới.

“The new contract party is no longer Lâm Gia Group.”

Bên dưới dòng đó, tên đối tác mới hiện rõ ràng đến mức khiến cả căn phòng im bặt:

Duy An Risk Advisory Co., Ltd.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...