Chương 1: Đạp Đổ Sâm Giống
Cơn mưa rừng tầm tã của vùng cao nguyên Măng Đen trút xuống xối xả, mang theo cái lạnh buốt xương của sương mù bao phủ khắp các ngọn đồi thông xanh ngắt. Thế nhưng, bầu không khí bên trong sảnh VIP của chi nhánh Tập đoàn Dược liệu Lâm Gia tại Kon Tum còn lạnh lẽo và căng thẳng hơn gấp bội. Dưới những ngọn đèn chùm pha lê đắt đỏ tỏa ra ánh sáng rực rỡ, Lâm Gia Bảo đứng lặng im, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào chậu sâm Ngọc Linh F2 đang bị giẫm nát dưới chân. Những nhánh sâm giống xanh mướt, kết tinh từ năm năm lao động miệt mài của anh ở đỉnh Ngọc Linh, giờ đây chỉ còn là đống bùn đất hỗn độn trên sàn đá cẩm thạch sáng loang.
"Nhìn cái gì? Mày tiếc nuối đống cỏ rác này sao?" Lâm Vĩnh Khang – gã anh họ hống hách, kiêm Tổng Giám đốc chi nhánh – nở nụ cười khẩy đầy ác độc. Hắn thong thả dùng đôi giày da cá sấu đắt tiền di di lên ngọn sâm cuối cùng, vỗ vỗ tay vào chiếc áo vest hiệu Armani sang trọng. "Đôi bàn tay thô kệch dính bùn đất Tây Nguyên của mày, có lau sạch mười đời cũng không xứng chạm vào chậu sâm Ngọc Linh F2 đột biến trị giá mười tỷ này! Mày chỉ là một thằng kỹ sư quèn ăn bám danh tiếng gia tộc. Ký tên vào bản cam kết từ bỏ quyền sáng chế này rồi cút xéo khỏi Kon Tum!"
Đứng ngay sát bên cạnh Khang là Nguyễn Cát Tường – vị hôn thê cũ của Gia Bảo. Cô ta mặc chiếc đầm dạ hội trễ vai đắt đỏ, tay khoác chặt lấy cánh tay của Khang, ánh mắt nhìn Bảo với sự khinh miệt tột cùng. Mới chỉ vài tháng trước, khi Bảo còn là ngôi sao nghiên cứu của tập đoàn, cô ta còn ngọt ngào thề non hẹn biển. Nhưng ngay khi cha của Bảo – ông Lâm Quốc Vệ – bị tai biến mạch máu não lâm vào trạng thái hôn mê sâu, và thế lực của bác ruột Bảo là Chủ tịch Lâm Vĩnh Thế hoàn toàn thâu tóm hội đồng quản trị, Cát Tường đã lập tức quay xe, dâng hiến toàn bộ thông tin dự án của Bảo cho Khang để đổi lấy một tấm vé bước chân vào giới thượng lưu.
"Gia Bảo, mày đừng có cứng đầu nữa." Cát Tường nhếch môi, giọng nói lanh lảnh chứa đầy sự chế giễu. "Anh Khang nói đúng đó. Mày ôm khát vọng nghiên cứu sâm Ngọc Linh tự nhiên để làm gì khi không có tiền? Gia đình mày giờ chỉ là gánh nặng. Cha mày đang nằm ở phòng hồi sức tích cực bệnh viện tỉnh, mỗi ngày tiêu tốn hàng chục triệu tiền máy thở. Nếu mày không ký bản cam kết từ bỏ quyền sáng chế này, anh Khang sẽ lập tức yêu cầu bệnh viện dừng mọi dịch vụ điều trị và phong tỏa toàn bộ tài khoản tiết kiệm của gia đình mày dưới danh nghĩa kiểm toán nội bộ của tập đoàn!"
Gia Bảo hít một hơi thật sâu, hai bàn tay siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Anh không đau đớn vì sự phản bội của Cát Tường, bởi loại phụ nữ hư vinh đó không xứng đáng với một giọt nước mắt của anh. Điều khiến anh phẫn nộ tột cùng là sự tàn nhẫn của Lâm Vĩnh Khang và Lâm Vĩnh Thế. Bọn họ sẵn sàng đẩy cha anh – người em ruột từng cùng bọn họ gầy dựng tập đoàn từ thuở sơ khai – vào con đường chết chỉ để cướp đoạt công trình nghiên cứu sâm Ngọc Linh đột biến F2 có hàm lượng Saponin hoạt tính cao gấp ba lần bình thường.
"Lâm Vĩnh Khang, các người nghĩ rằng cướp được tập tài liệu nghiên cứu và giẫm nát sâm giống của tôi là có thể sở hữu được công nghệ này sao?" Bảo trầm giọng, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc bén như dao cạo. "Bằng sáng chế gốc đã được tôi đăng ký bảo hộ độc quyền trên hệ thống Cục Sở hữu Trí tuệ dưới danh nghĩa cá nhân từ ba năm trước. Các người có cướp đi bản thảo thử nghiệm trong phòng lab này cũng vô dụng mà thôi."
"Ha ha ha!" Lâm Vĩnh Khang cười lớn đầy ngạo mạn, tiếng cười vang vọng khắp sảnh tòa nhà. "Bằng sáng chế cá nhân? Mày nghĩ Cục Sở hữu Trí tuệ sẽ nghe lời một thằng kỹ sư bị sa thải hay nghe theo thế lực của Tập đoàn Dược liệu Lâm Gia nghìn tỷ? Cha tao đã dùng quan hệ để gửi đơn khiếu nại, tố cáo mày ăn cắp tài nguyên của tập đoàn để nghiên cứu riêng. Toàn bộ tài khoản Vietcombank của mày đã bị đóng băng tạm thời để phục vụ điều tra thuế. Mày lấy tiền đâu để trả viện phí cho cha mày vào ngày mai? Ký vào đây, tao sẽ cho mày năm trăm triệu để lo hậu sự cho ông già. Nếu không, ngày mai mày chỉ có nước nhìn xác cha mày bị tống ra khỏi bệnh viện!"
Gia Bảo nhìn tờ giấy cam kết từ bỏ quyền sáng chế đặt trước mặt. Anh khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng đến xương tủy. Anh không ký, mà thản nhiên quay lưng bước thẳng ra khỏi sảnh tòa nhà dưới cơn mưa rừng giông bão. Sự độc ác của bọn chúng đã chạm đến giới hạn cuối cùng của anh. Hân hoan đi, Lâm Vĩnh Khang, bởi vì kể từ giây phút này, tôi sẽ bắt toàn bộ tập đoàn Lâm Gia phải trả một cái giá đắt gấp vạn lần!