Chương 1: Ruộng Muối Hoang Sơ Và Lời Hủy Hôn Cay Đắng

Dưới cái nắng như thiêu như đốt của vùng biển Cà Ná, tỉnh Ninh Thuận, những ruộng muối trắng xóa trải dài tít tắp đến tận chân trời, lấp lánh như hàng triệu viên kim cương thô dưới ánh mặt trời rực rỡ. Võ Thanh Hải đứng lặng lẽ bên cạnh bờ mương dẫn nước biển, đôi ủng cao su lấm lem bùn đất sẫm màu, chiếc nón lá bạc màu che khuất nửa khuôn mặt sạm nắng phong trần. Anh khẽ khom lưng, dùng chiếc cào gỗ nhẹ nhàng gạt một lớp tinh thể mỏng manh, xốp mịn nổi bồng bềnh trên mặt nước chạt - đó chính là "Hoa Muối" (Fleur de Sel) hữu cơ tinh khiết nhất, loại muối quý hiếm được kết tinh bằng phương pháp thủ công kết hợp công nghệ vi lọc màng sinh học do chính anh nghiên cứu suốt năm năm qua.

Một chiếc xe bán tải Ford Ranger màu đen bóng lộn đột ngột rú ga ầm ĩ, lao thẳng qua con đường đất nhỏ gập ghềnh và phanh gấp ngay sát cạnh ruộng muối của Hải, cuốn lên một làn khói bụi mù mịt. Cửa xe mở ra, Lâm Mỹ Hạnh - vị hôn thê suốt bốn năm qua của Hải - bước xuống. Cô ta mặc một chiếc đầm hiệu màu hồng phấn điệu đà, chân mang giày cao gót nhọn hoắt. Đi bên cạnh cô ta là Lê Hữu Đạt, CEO trẻ tuổi đầy hống hách của Tập đoàn Muối Hoàng Gia, người mặc bộ complet xám tro bóng loáng, khuôn mặt đầy vẻ ngạo nghễ khinh khỉnh.

"Võ Thanh Hải! Mày có nhìn thấy cái này không?" Mỹ Hạnh cất giọng chói tai, cô ta tháo chiếc nhẫn đính hôn bằng bạc giản dị ra khỏi ngón tay và ném thẳng xuống vũng nước bùn muối nhơ nhớp ngay dưới chân Hải. "Đôi bàn tay sần sùi dính đầy cát muối mặn chát của anh, có rửa sạch ba đời cũng không xứng chạm vào tấm thảm nhung tại biệt thự Phú Mỹ Hưng của tôi! Ngày hôm nay tôi đến đây để thông báo hủy hôn. Loại đàn ông nghèo hèn, suốt ngày dầm mưa dãi nắng ngửi mùi muối thối như anh cả đời cũng không ngẩng đầu lên nổi đâu!"

Thế Hải khẽ dừng tay cào, anh thản nhiên ngẩng đầu nhìn người phụ nữ từng thề non hẹn biển với mình, ánh mắt anh phẳng lặng như nước hồ thu, hoàn toàn không có lấy một chút dao động hay đau đớn nào. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của Hải khiến Mỹ Hạnh cảm thấy chột dạ và tức giận.

Lê Hữu Đạt cười khẩy, bước lên khoác vai Mỹ Hạnh, vênh váo nhìn Hải: "Mày đừng cố tỏ ra thanh cao nữa, Hải ạ. Dự án khu nghỉ dưỡng sinh thái năm sao của tập đoàn tao đã được tỉnh phê duyệt, ruộng muối này của mày sẽ bị cưỡng chế thu hồi vào tuần tới. Thêm nữa, Mỹ Hạnh đã giao lại cho tao chiếc đĩa cứng chứa toàn bộ tài liệu nghiên cứu công nghệ lọc hoa muối hữu cơ loại bỏ hạt vi nhựa của mày rồi. Ngày mai, tập đoàn của tao sẽ chính thức nộp đơn đăng ký bằng sáng chế độc quyền và chuẩn bị cho thương vụ IPO nghìn tỷ trên sàn HoSE!"

Hải khẽ cúi đầu nhìn chiếc nhẫn bạc đang nằm chìm dưới vũng bùn mặn, khóe miệng anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng, bí ẩn. Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lê Hữu Đạt, dõng dạc nói: "Các người thực sự nghĩ rằng, chỉ cần cướp được dữ liệu đĩa cứng là có thể làm chủ được công nghệ kết tinh hoa muối hữu cơ sao? Công thức trong đĩa cứng đó chỉ là bản nháp thử nghiệm đầu tiên. Nếu không có quy trình điều chỉnh nồng độ ion kết tinh theo nhiệt độ thực tế do tôi nắm giữ, muối kết tinh ra sẽ chứa dư lượng magie sunfat và kim loại nặng cực cao, biến nó thành loại muối bẩn gây ngộ độc và tàn phá thận của người dùng chỉ sau một thời gian ngắn."

"Hừ! Mày chỉ giỏi dọa khỉ!" Lê Hữu Đạt vênh mặt thách thức. "Bằng sáng chế sẽ mang tên tao, thương hiệu Muối Tuyết Hoàng Gia sẽ thống trị thị trường xuất khẩu. Còn mày, cứ ôm lấy ruộng muối rác rưởi này mà khóc lóc đi! Chúng ta đi thôi, Hạnh!"

Lâm Mỹ Hạnh khinh bỉ liếc nhìn Hải một lần cuối rồi khoác tay Lê Hữu Đạt bước lên xe, chiếc Ranger gầm rú ga lao đi, để lại Võ Thanh Hải đứng lặng lẽ giữa ruộng muối trắng xóa mênh mông, ánh mắt anh lóe lên những tia sáng kiên định và sắc bén tựa chim ưng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...