Chương 4: Phân Đoạn Tâm Sự Riêng Tư Bên Tách Trà Chiều

Trong căn phòng trọ nhỏ yên tĩnh, tiếng gõ phím lạch cạch của các chuyên gia PwC dần thưa thớt rồi dừng hẳn khi họ hoàn tất việc xác minh tính toàn vẹn của dữ liệu Git gốc. Võ Thanh Hải đứng dậy, pha một ấm trà Shan Tuyết cổ thụ đỉnh Suối Giàng ấm áp. Làn khói trà nghi ngút mang theo hương thơm thanh khiết, xua tan đi cái lạnh giá của mùa đông Hà Nội đang bao trùm ngoài ô cửa kính nhỏ.

Nguyễn Cát Tường nhận tách trà từ tay Hải, đôi bàn tay thon thả mềm mại của cô khẽ chạm nhẹ vào ngón tay chai sần đầy những vết sẹo do nắng gió biển khơi của anh. Một cảm giác ấm áp lạ lùng khẽ lan tỏa giữa hai người. Cát Tường nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày của vị nữ CEO lý tính bỗng chốc trở nên dịu dàng, xao động khi cô nhìn sâu vào khuôn mặt điềm tĩnh, cương nghị của người đàn ông trước mặt.

"Anh thực sự là một người đàn ông thú vị, Thanh Hải." Cát Tường khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm và chân thành, trút bỏ đi vẻ lạnh lùng sắc sảo thường ngày. "Thông thường, những người bị dồn vào chân tường, bị đóng băng tài khoản và bị bôi nhọ danh dự như anh sẽ hoảng loạn hoặc tìm cách trả thù điên cuồng. Nhưng anh lại cực kỳ điềm tĩnh, giống như mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát của anh vậy."

Hải nhấp một ngụm trà đắng, ánh mắt anh nhìn ra xa xăm qua ô cửa kính nhỏ hướng về phía những mái ngói rêu phong cổ kính của Hà Nội. "Khi cô đã trải qua những ngày tháng dầm sương dãi nắng trên những ruộng muối Cà Ná, đối mặt với những cơn giông bão đổ ập xuống vách đá trong gang tấc, cô sẽ hiểu rằng lòng tham và sự phản bội của lòng người chỉ là những cơn gió thoảng qua. Nghề làm muối là để mang lại vị mặn tinh khiết cho đời, chứ không phải để tranh giành danh lợi bẩn thỉu. Tôi kiên trì bảo vệ công nghệ lọc hoa muối hữu cơ này không phải vì tiền bạc, mà vì tôi không muốn dòng muối tinh khiết cứu mạng hàng vạn người bị biến thành công cụ trục lợi giả dối của những kẻ gian thương."

Cát Tường im lặng lắng nghe, cô khẽ cúi đầu nhìn làn nước trà vàng óng ánh. Trái tim cô, vốn dĩ đã bị chai sạn và lạnh giá sau nhiều năm đấu trí trên thương trường khốc liệt của giới tài phiệt, đột nhiên có một nhịp đập lạ lùng trước sự kiên định, y đức sáng ngời và bản lĩnh phi thường của Hải. Cô khẽ đặt tách trà xuống bàn, tiến lại gần anh, giọng nói cô trở nên dịu dàng ấm áp lạ thường:

"Tôi cam kết với anh, Vạn An Capital sẽ đứng bên cạnh anh đến cùng trong cuộc chiến này. Bất kể Lê Hữu Đạt hay tập đoàn Hoàng Gia có dùng thủ đoạn dơ bẩn gì, tôi cũng sẽ dùng toàn bộ tiềm lực tài chính và pháp lý của gia tộc để bảo vệ anh. Đây không chỉ là một thương vụ đầu tư sòng phẳng, mà còn là lời hứa đồng hành sắt đá của tôi dành cho anh."

Cái chạm tay nhẹ nhàng giữa hai người giữa buổi chiều sương lạnh Hà Nội tuy ngắn ngủi nhưng cực kỳ ấm áp, đánh dấu một liên minh thép không thể phá vỡ giữa mỹ nhân hào môn lý tính và vị nghệ nhân muối ẩn dật kiệt xuất.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...