Chương 2: Bị Tước Thẻ

Hai tuần sau khi nộp đơn kiện, Đức nhận quyết định từ Đoàn Luật sư TP.HCM: tạm đình chỉ thẻ hành nghề sáu tháng — lý do: "Vi phạm quy tắc đạo đức nghề nghiệp — sử dụng mạng xã hội để gây áp lực lên quá trình tố tụng" (vì Đức livestream vụ cưỡng chế).

Đức biết: quyết định này không đến từ Đoàn Luật sư — mà đến từ áp lực phía sau. Công ty Hoàng Gia có quan hệ với Phó Chủ tịch UBND tỉnh Long An — người ký quyết định thu hồi đất. Và Phó Chủ tịch có quan hệ với Chủ nhiệm Đoàn Luật sư.

Mất thẻ = không được bào chữa. Bốn mươi hai hộ nông dân mất luật sư duy nhất — vì không luật sư nào khác dám nhận vụ này.

Mẹ Đức — bà Trần Thị Hương, sáu mươi tuổi, nông dân Tiền Giang — gọi điện: "Con ơi, mẹ nghe nói con bị tước thẻ. Con đừng làm nữa — nguy hiểm."

"Mẹ ơi, mẹ cũng là nông dân. Nếu người ta ủi ruộng mẹ, mẹ có muốn có luật sư không?"

Im lặng.

"Con làm đúng, mẹ biết. Nhưng mẹ sợ."

"Con cũng sợ. Nhưng bà Bảy sợ hơn — vì bà ấy không có gì ngoài mảnh ruộng."

Đức không dừng. Anh lập "Trung tâm Trợ giúp Pháp lý Cộng đồng" — không cần thẻ luật sư vì hoạt động dưới dạng tổ chức phi lợi nhuận, cung cấp tư vấn pháp lý miễn phí. Anh đào tạo năm tình nguyện viên — sinh viên Luật năm cuối — hỗ trợ nông dân soạn đơn, thu thập chứng cứ, và đại diện tại tòa (dưới danh nghĩa "người bảo vệ quyền lợi của đương sự").

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...