Chương 2: Đêm Tối Trộm Cắp

Ba ngày sau khi chịu đựng sự sỉ nhục cay đắng tại Hà Nội, Lê Trọng Nhân đã trở lại căn nhà gỗ nhỏ nằm cheo leo bên sườn núi Hoàng Su Phì, nơi sương mù quanh năm bao phủ những gốc chè Shan Tuyết cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Tiếng gió hú qua khe núi và tiếng chim rừng hót líu lo như xoa dịu phần nào nỗi lòng phong sương của anh. Thế nhưng, khi anh đẩy cửa bước vào phòng thí nghiệm thực nghiệm nông nghiệp của mình, đập vào mắt anh là một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng. Các khay ủ men sinh học bị lật tung, hóa chất vương vãi trên nền đất, tài liệu nghiên cứu vứt bừa bãi, và chiếc tủ bảo mật chứa ổ cứng dự phòng đã bị cạy phá thô bạo bằng xà beng.

Nhân lập tức tiến đến bàn làm việc. Ổ cứng vật lý chứa toàn bộ các bản ghi chép công thức ủ men vi sinh yếm khí SB-09 – công trình nghiên cứu mà anh tích lũy suốt bảy năm ròng rã – đã biến mất không dấu vết. Camera an ninh lắp đặt trong phòng đã bị cắt nguồn điện một cách chuyên nghiệp từ trước.

Anh khẽ nhếch môi cười nhạt, không hề có một chút hoảng loạn hay sợ hãi nào hiện lên trên gương mặt phong sương. Nhân ngồi xuống trước máy tính, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím. Anh đăng nhập vào hệ thống điều khiển cảm biến IoT nông nghiệp theo dõi nhiệt độ, độ ẩm đất và nồng độ oxy lên men tự động do anh tự thiết lập qua sóng LoRaWAN. Trên màn hình máy tính, những dòng lệnh chạy đều đặn. Nhân đã kích hoạt hệ thống Git lưu trữ mã nguồn cảm biến và nhật ký commit tự động đồng bộ hóa lên máy chủ đám mây cá nhân bảo mật ba lớp, sử dụng xác thực vân tay và khóa bảo mật phần cứng Yubikey độc quyền.

Bọn trộm cắp do Vương Quốc Bảo thuê chỉ lấy đi được ổ cứng vật lý chứa bản nháp thô sơ chưa hoàn thiện và các ghi chép vòng ngoài của năm cũ. Bí quyết then chốt nhất của men sinh học SB-09 – tỷ lệ phối trộn vi khuẩn cộng sinh rễ tự nhiên và hoạt chất xúc tác hữu cơ từ rễ cây dâu tằm cổ thụ ủ ở nhiệt độ chuẩn xác – chỉ nằm duy nhất trong bộ não của Lê Trọng Nhân và được mã hóa trên Git cá nhân của anh với lịch sử commit rõ ràng từng ngày, từng giờ suốt ba năm qua.

“Vương Quốc Bảo, mày nghĩ ăn cắp được cái ổ cứng thô sơ đó là chiếm đoạt được cả tương lai sao? Mày quá ngây thơ và ngu xuẩn rồi.” Nhân thầm nghĩ, đôi mắt ánh lên tia nhìn sắc bén.

Ngay lúc đó, điện thoại của anh rung lên bần bật. Đó là tin nhắn thông báo tự động từ ngân hàng Vietcombank. Nhân mở tin nhắn ra, sắc mặt anh hơi trầm xuống. Tài khoản tiết kiệm cá nhân duy nhất của anh chứa hai trăm triệu đồng – toàn bộ số tiền anh tích góp từ việc bán chè hữu cơ để duy trì phòng thí nghiệm và hợp tác xã – đã bị phong tỏa tạm thời theo lệnh yêu cầu từ cơ quan thanh tra tài chính.

Lý do được đưa ra là có đơn tố cáo nặc danh cáo buộc Lê Trọng Nhân “chiếm dụng bất hợp pháp nguồn vốn tài trợ phát triển cộng đồng nông thôn” trị giá một trăm triệu đồng từ quỹ từ thiện cũ của Trà Việt Group tài trợ từ ba năm trước. Đây rõ ràng là một đòn hiểm độc và bẩn thỉu của Lâm Gia nhằm cắt đứt hoàn toàn nguồn tài chính của anh, dồn anh vào con đường cùng không lối thoát để ép anh phải đầu hàng và dâng hiến toàn bộ công trình nghiên cứu. Nhân nắm chặt điện thoại, nụ cười lạnh lùng nở trên môi. Bọn chúng không chỉ cướp công trình mà còn muốn tuyệt đường sống của anh, bôi nhọ danh dự của anh trước pháp luật. Nhưng Nhân biết rõ, mỗi dòng tiền, mỗi chứng từ thu chi của hợp tác xã chè do anh điều hành đều được lưu trữ cực kỳ minh bạch và có hóa đơn đỏ đóng dấu đầy đủ. Sự bẩn thỉu của Lâm Gia sẽ là bằng chứng đắt giá nhất trước tòa án pháp lý sau này.

Căn nhà gỗ nhỏ của Nhân được ghép từ những thớ gỗ sa mộc già dặn, trải qua bao mùa mưa nắng trên cao nguyên đá nên đã ngả sang màu xám bạc phong sương. Ở nơi đây, ranh giới giữa đất và trời dường như bị xóa nhòa bởi những dải mây trắng bảng lảng luồn qua khe cửa. Phòng thí nghiệm thô sơ này chính là thánh đường của anh, nơi anh đặt những chiếc máy đo quang phổ cũ kỹ, những ống nghiệm thủy tinh xếp gọn gàng và chiếc tủ cấy vi sinh tự chế. Mỗi góc nhỏ đều thấm đẫm mồ hôi và những đêm thức trắng theo dõi sự biến đổi sinh học của từng mẫu men. Việc phòng lab bị lục lọi và cướp phá trắng trợn giống như một nhát dao đâm thẳng vào những gì thiêng liêng nhất mà anh nâng niu suốt bao năm qua.

Nhân khẽ thở dài, bước đến chiếc cửa sổ gỗ nhìn ra thung lũng sâu thẳm bên dưới. Những cây trà Shan Tuyết cổ thụ đứng trầm mặc trong sương sớm, cành lá khẳng khiu nhưng tràn đầy nhựa sống mãnh liệt. Chúng đã sinh trưởng ở đây hàng thế kỷ, bám rễ sâu vào vách đá vôi cằn cỗi để chắt chiu từng giọt dưỡng chất tinh túy của đất trời. Anh hiểu rằng, sức mạnh của trà cổ thụ Hoàng Su Phì không nằm ở những trang thiết bị hiện đại, mà nằm ở sức sống nội sinh hoang dã của nó. Bất kỳ kẻ nào muốn dùng hóa chất nhân tạo hay công nghệ ép chín để thao túng dòng chảy tự nhiên của loài cây linh thiêng này đều sẽ phải nhận một bài học đích đáng. Sự kiêu ngạo của Lâm Gia và Vương Quốc Bảo chỉ chứng tỏ sự nông cạn và thiếu hiểu biết của những kẻ chốn phồn hoa đô hội đối với linh khí của đại ngàn Hà Giang.

Điện thoại trên bàn lại tiếp tục sáng lên, hiện lên danh sách dài những cuộc gọi nhỡ từ các hộ nông dân liên kết trong hợp tác xã. Bọn họ đều là những người Mông, người Dao thật thà chất phác, cả đời chỉ biết bám lấy gốc trà để mưu sinh. Tin đồn ác ý từ Hà Nội đang bắt đầu lan truyền đến bản làng, reo rắc nỗi sợ hãi về việc hợp tác xã bị phá sản và nguồn chè bị nhiễm độc. Nhân hít một hơi thật sâu, anh biết mình không thể gục ngã lúc này. Anh là chỗ dựa duy nhất của hàng trăm hộ dân nơi đây. Với số vốn đầu tư và sự bảo trợ pháp lý vững chắc từ Quỹ Vạn An sắp tới, anh sẽ không chỉ đòi lại công lý cho bản thân mà còn xây dựng một đế chế trà vững mạnh, bảo vệ sinh kế bền vũ cho bà con vùng cao nghèo khó. Đòn phản công này sẽ bắt đầu từ những vách đá sương mù này và quét sạch mọi dối trá của những kẻ hào môn xảo quyệt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...