Chương 3: Cơn Bão Tử Thần
Thời gian trôi qua, bến cảng Đà Thành đã nhuốm màu nắng chiều vàng vọt, ánh sáng lấp lánh trên mặt nước như những mảnh kim cương di động.
Lê Quang Vũ đứng bên mạn tàu, hơi thở của biển cả lẫn với mùi mồ hôi và dầu máy, cảm giác như có một cơn bão đang đến gần.
Ngón tay anh chạm nhẹ vào bề mặt thô ráp của ván tàu, gương mặt hiện rõ những nếp nhăn của thời gian và trải nghiệm, ánh mắt anh xa xăm, như nhìn về một tương lai mờ mịt.
Đột nhiên, tiếng chân gấp gáp vang lên, làm anh trở về với thực tại.
Ngô Thị Hương, giám đốc Cảng vụ, xuất hiện với dáng đi tự tin, mái tóc đen bóng xõa dài, phác họa nên một hình ảnh mạnh mẽ và quyết đoán.
“Chúng ta không còn nhiều thời gian.” Hương nói, giọng điệu khẳng khái, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.
Vũ nhìn cô, trong ánh mắt có sự đồng cảm, nhưng cũng có chút nghi ngờ.
“Cô muốn tôi giúp đỡ, nhưng trước tiên, chúng ta cần ký hợp đồng bảo vệ quyền lợi tài sản riêng và chuyển nhượng cổ phần.” Hương tiếp tục, ánh mắt sắc như dao.
“Cô không tin tôi?” Vũ hỏi, giọng có chút châm chọc.
“Không phải không tin, nhưng trong tình hình này, chúng ta cần một sự bảo đảm.” Hương đáp, không chút do dự.
Một cơn gió mạnh thổi qua, làm tóc Hương bay tán loạn, nhưng cô vẫn đứng vững, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi.
Vũ gật đầu, đồng ý với yêu cầu của Hương, nhưng trong lòng anh lại dấy lên một nỗi lo lắng.
“Chúng ta sẽ phải đối mặt với Meridian Port Corp, họ không phải là đối thủ dễ dàng.” Anh nhấn mạnh.
“Tôi biết.” Hương khẳng định, “Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”
Chỉ còn 24 giờ trước khi cuộc họp với các cổ đông diễn ra, Vũ và Hương bắt đầu thu thập thông tin.
Họ cần những bằng chứng cụ thể để bảo vệ quyền lợi của cảng Đà Thành.
Hương lôi ra một bản sao kê tài khoản ngân hàng, trên đó có những dòng tiền chuyển nhượng trái phép, được thực hiện bởi các quản lý của Meridian Port Corp.
“Đây là bằng chứng đầu tiên.” Hương nói, chỉ vào những con số đáng ngờ trên bản sao kê.
“Nhưng chúng ta cần thêm nhiều thứ nữa.” Vũ đáp, ánh mắt anh quét qua từng mục trong danh sách cần thu thập.
Họ quyết định đến văn phòng của Meridian Port Corp, nơi nằm ở một tòa nhà hiện đại, xa hoa nhưng lại ẩn chứa biết bao âm mưu đen tối.
“Cẩn thận nhé, họ có thể theo dõi chúng ta.” Hương nói, giọng điệu nghiêm túc.
“Tôi đã từng làm việc ở đây, biết đâu chúng ta có thể tìm ra kẽ hở.” Vũ thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một cảm giác hồi hộp.
Khi họ bước vào tòa nhà, không khí trở nên ngột ngạt và căng thẳng.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ, như thể họ là những kẻ ngoại bang xâm phạm lãnh thổ.
Hương và Vũ lén lút di chuyển, tìm kiếm những thông tin cần thiết, nhưng mỗi bước đi đều giống như đang đi trên dây.
Họ đến gần một căn phòng nhỏ, nơi mà những cuộc họp bí mật thường diễn ra.
“Chúng ta cần một bản ghi âm.” Hương thì thầm, ánh mắt sáng rực khi phát hiện một chiếc máy ghi âm nhỏ gọn trên bàn.
Vũ nhanh chóng cất giọng: “Cô hãy chờ ở đây, tôi sẽ vào trong.”
“Cẩn thận!” Hương nhắc nhở, lòng đầy lo lắng.
Vũ nhẹ nhàng mở cửa, bước vào bên trong, nơi có những người đàn ông mặc vest đen đang thao tác trên một chiếc laptop.
“Chúng ta cần phải hành động ngay, không thể để họ chiếm quyền kiểm soát cảng.” Một giọng nói vang lên, đầy tự tin nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm.
“Tất cả phải được thực hiện thật kín kẽ, không để lộ ra ngoài.” Một người khác tiếp lời, ánh mắt sắc lạnh.
Vũ đứng yên lặng, nín thở lắng nghe từng lời nói, từng kế hoạch của đối thủ đang dần dần hiện ra trước mắt.
Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dài trên trán anh, cảm giác như từng giây phút trôi qua đều như kéo dài hàng giờ.
Cuối cùng, anh quyết định lấy máy ghi âm, nhưng ngay khi đưa tay ra, một tiếng động bất ngờ vang lên.
“Ai đó?” Giọng nói nghi ngờ từ bên ngoài.
Vũ hoảng hốt, nhưng không kịp rút tay về, anh chỉ có thể lặng lẽ rút lui.
“Chạy!” Anh thì thầm khi trở lại với Hương.
Hai người đổ ra khỏi tòa nhà, trái tim đập loạn xạ, như những nhịp sóng vỗ mạnh vào bờ đá.
Cơn bão đã đến gần, không chỉ là bão tố của biển cả mà còn là bão tố của cuộc chiến pháp lý giữa họ và Meridian Port Corp.
Họ cần phải chuẩn bị cho cuộc chiến này, cho dù phải đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào.
“Chúng ta cần phải tìm những bằng chứng khác.” Hương nói, giọng đầy quyết tâm.
“Tôi có thể lấy được video từ camera an ninh.” Vũ đáp, ánh mắt anh rực lửa.
“Tốt!
Chúng ta sẽ làm ngay bây giờ!” Hương hăng hái, sự phấn khích hiện rõ trên gương mặt.
Họ trở lại bến cảng, nơi mà mọi thứ bắt đầu, nơi mà cuộc chiến của họ sẽ diễn ra.
Trong lòng mỗi người đều dâng lên một niềm tin mãnh liệt, rằng dù có khó khăn đến đâu, họ sẽ không từ bỏ.
Chỉ còn 24 giờ nữa, và họ sẽ không để vụ việc này trôi qua một cách dễ dàng.