Chương 3: Dưới Bóng Hoàng Hôn Sài Gòn
Chiều muộn ngày thứ Bảy, chỉ còn đúng mười hai tiếng đồng hồ trước khi buổi họp báo khẩn cấp diễn ra tại khách sạn năm sao Rex ở trung tâm Quận 1.
Bầu trời Sài Gòn sau cơn mưa dông chợt bừng sáng lên một sắc đỏ rực rỡ như lửa cháy.
Ánh hoàng hôn lộng lẫy nhuộm hồng những đám mây xốp, phản chiếu xuống dòng kênh Nhiêu Lộc uốn lượn và những tòa nhà kính tráng lệ của thành phố.
Gió từ sông Sài Gòn thổi lồng lộng qua ban công tầng hai mươi lăm của tòa nhà văn phòng An Bình Capital, mang theo hơi nước mát rượi xua đi cái nóng oi ả đặc trưng của đô thị miền Nam.
Quân và Mỹ An đứng tựa người vào lan can kính cường lực cao ngang ngực.
Mỹ An lúc này đã cởi bỏ chiếc áo vest công sở cứng nhắc, chỉ mặc một chiếc sơ mi lụa trắng đơn giản với hai cúc cổ mở rộng đầy phóng khoáng, mái tóc đen mượt thả tự do bay nhẹ trong gió chiều.
Trên chiếc bàn kính nhỏ bên cạnh, cô đã tự tay chuẩn bị một ấm trà gốm mộc mạc và hai chiếc ly nhỏ.
Hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết của lá trà ô long hữu cơ Mộc Trà được pha bằng nước sôi lan tỏa trong không gian tĩnh lặng, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ kỳ giữa lòng thành phố đang sôi sục ngoài kia.
Tiếng ấm nước điện reo nhỏ rồi ngắt, làn khói ấm mờ ảo phả ra xung quanh làm nhòe đi gương mặt thanh tao của cô gái trẻ.
Quân im lặng ngắm nhìn góc nghiêng hoàn hảo của Mỹ An dưới ánh tà dương.
Từng nét vẽ thanh thoát trên gương mặt cô dường như mềm mại hơn khi rũ bỏ áp lực của những con số tài chính khô khan.
Anh nhớ lại hành trình gian nan của chính mình.
Những đêm đông lạnh giá lội bùn đất ở Bảo Lộc, tay bẻ từng búp trà non đọng sương sớm, chân đi đôi ủng cao su rách mũi.
Nông dân vùng cao nhìn anh đầy nghi ngại khi anh giải thích về "sổ cái phi tập trung", nhưng lòng kiên trì và những buổi cùng ăn cùng ngủ dưới hiên nhà sàn đã đập tan khoảng cách.
Quân đã thuyết phục họ bằng sự chân thành, cam kết bao tiêu nông sản sạch với mức giá cao gấp đôi thị trường để đổi lấy cam kết canh tác organic tuyệt đối.
Mỹ An nâng ly trà ấm bằng hai tay, khói trà nghi ngút làm mờ đi đôi mắt sâu thẳm của cô.
Cô khẽ nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ đầu lưỡi rồi dần chuyển sang vị ngọt hậu đậm đà nơi cổ họng.
Cô quay sang nhìn Quân, giọng nói của cô không còn vẻ lạnh lùng, dứt khoát của một tổng tài quản lý quỹ thường ngày, mà trở nên vô cùng mềm mại, chân thành: "Anh Quân, anh có biết tại sao tôi lại quyết định đồng hành cùng anh trong trận chiến sinh tử này không?
Nhiều người trong giới tài phiệt Sài Gòn nghĩ tôi sinh ra ở vạch đích, là ái nữ hào môn thì muốn gì được nấy.
Nhưng thực chất, cuộc đời tôi từ nhỏ đã được lập trình sẵn như một cỗ máy.
Cha tôi muốn tôi phải kết hôn với con trai lớn của chủ tịch tập đoàn GigaTea để củng cố liên minh tài chính xuyên quốc gia của gia đình.".
Cô cười nhạt, ánh mắt nhìn xa xăm về phía đại lộ Võ Văn Kiệt rực sáng ánh đèn xe: "Họ coi tôi như một công cụ giao dịch tài chính không hơn không kém.
Nhưng tôi đã từ chối.
Tôi muốn tự khẳng định bản thân bằng thực lực của mình.
Tôi không muốn sống một cuộc đời được tô hồng bởi tiền bạc của người khác nhưng bên trong trống rỗng và vô nghĩa.
Khi tôi đọc dự án Mộc Trà của anh, tôi không chỉ nhìn thấy một kế hoạch kinh doanh khả thi, mà tôi nhìn thấy ở anh một ngọn lửa đam mê chân thật – khát vọng nâng tầm giá trị nông sản Việt Nam bằng tri thức và công nghệ hiện đại.
Đó là thứ mà tôi chưa từng tìm thấy ở bất kỳ vị thiếu gia ăn chơi trác táng hay những nhà sáng lập startup chỉ biết vẽ dự án ảo để lừa tiền đầu tư.".
Cô quay người lại, đối diện với Quân dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho những ánh đèn neon rực rỡ của phố thị Sài Gòn.
Đôi mắt cô lấp lánh phản chiếu những đốm sáng lung linh từ xa: "Tôi đầu tư vào Mộc Trà không phải vì di nguyện của gia đình, cũng không phải để trả thù cha tôi.
Tôi đầu tư vì anh, Quân ạ.
Vì đạo đức kinh doanh kiên định, vì sự kiên cường trước sóng gió và vì cái đầu lạnh đầy lý tính nhưng trái tim vô cùng ấm áp của anh.
Đây hoàn toàn là lựa chọn tự nguyện từ sâu thẳm trái tim tôi.
Tôi tin rằng, khi hai con người có cùng một lý tưởng độc lập và niềm tin sắt đá đứng cạnh nhau, không một cơn bão nào có thể quật ngã chúng ta.".
Quân cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Mỹ An khi cô khẽ đặt tay lên bàn tay thon nhỏ đang cầm ly trà.
Anh nắm chặt lấy bàn tay thon nhỏ ấy, truyền cho cô sự tin cậy vững chãi dồi dào, những ngón tay siết nhẹ như một lời hẹn ước vô ngôn.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm ấm vang lên: "Cảm ơn em, An.
Sự tin tưởng tự nguyện của em là tài sản lớn nhất mà Mộc Trà có được.
Ngày mai, trước mặt hàng trăm phóng viên và toàn bộ giới truyền thông, anh sẽ chứng minh cho họ thấy rằng nông sản Việt Nam không bao giờ chịu cúi đầu trước những thủ đoạn bẩn thỉu của thế lực ngoại bang, và sự lựa chọn của em là hoàn toàn đúng đắn.
Sau cơn bão này, Mộc Trà sẽ không chỉ là một thương hiệu trà, mà sẽ là biểu tượng của sự minh bạch và tự tôn công nghệ Việt.".
Dưới bầu trời đêm Sài Gòn ngập tràn những vì sao và ánh đèn thành phố phồn hoa, hai tâm hồn độc lập đã hòa cùng một nhịp đập, sẵn sàng đương đầu với mọi giông bão ngày mai.