Chương 4: Vietnam Airlines Sửa Quy Trình

CAAV — sau báo cáo EASA — yêu cầu Vietnam Airlines kiểm tra toàn bộ đội bay A320neo. Kết quả: mười hai trong hai mươi chiếc có bu-lông mài mòn vượt ngưỡng mới (0.3mm thay vì 0.5mm cũ). Tất cả được thay thế — chi phí: sáu trăm triệu đồng.

Sáu trăm triệu — so với hai trăm triệu mà Dũng đề xuất ban đầu. Vì chờ đợi, thêm tám chiếc bị mòn thêm.

Giám đốc Kỹ thuật Phạm Văn Trường: bị cách chức, chuyển sang vị trí không quản lý. Vietnam Airlines phát thông cáo: "Hãng đã cải tiến quy trình bảo dưỡng theo tiêu chuẩn EASA mới."

Không nhắc tên Lê Anh Dũng. Không xin lỗi. Không mời về.

CAAV trao bằng khen cho Dũng — "Cá nhân có đóng góp xuất sắc cho an toàn hàng không." Dũng nhận bằng khen, cười nhẹ: "Bằng khen không nuôi được mẹ. Nhưng ít nhất không ai chết."

Airbus mời Dũng tham gia chương trình "Innovation Partner" — cộng tác phát triển quy trình kiểm tra bằng drone cho toàn bộ dòng A320. Lương: gấp ba lần Vietnam Airlines. Văn phòng: Toulouse, Pháp — hoặc remote từ Hà Nội.

Dũng chọn remote từ Hà Nội — vì mẹ ở Gia Lâm, em gái đang học, và bố — đại tá phi công MiG-21 — không muốn con đi xa.

"Con ở Hà Nội cũng làm việc với Airbus được, bố. Internet mà."

"Ờ, thời bố bay MiG thì phải ở sân bay. Thời con bay drone thì ở garage cũng được."

Dũng cười. Garage nhà bố — nơi DroneCheck ra đời — giờ là văn phòng của Airbus Innovation Partner. Và chiếc DroneCheck V1 — treo trên tường, cạnh ảnh bố đứng bên MiG-21 — là bằng chứng rằng đôi khi, người bị sa thải lại là người cứu mạng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...