Chương 2: Ly Trà Trước Giờ Họp

Tối đó, khi tôi về nhà, Khôi đã ngủ. Không phải ngủ bình thường. Anh nằm nghiêng trên giường, môi khô, hơi thở nặng, điện thoại rơi dưới sàn. Trên bàn đầu giường có một ly trà uống dở. Tôi cầm ly lên. Mùi hoa cúc. Và mùi thuốc đắng. Tôi lấy một túi zip nhỏ trong ngăn trang điểm, đổ phần trà còn lại vào, niêm lại. Sau đó tôi nhặt viên thuốc trong hộp “vitamin hỗ trợ giấc ngủ” đặt cạnh giường, chụp ảnh nhãn, số lô, hạn dùng. Sáng hôm sau, tôi gửi mẫu trà và viên thuốc cho một người bạn cũ làm ở phòng xét nghiệm tư nhân. Tôi chỉ nhắn: **Giúp mình kiểm tra thành phần an thần. Càng kín càng tốt.** Bạn tôi trả lời: **Có chuyện gì à?** Tôi nhìn Khôi đang ngủ say dù đã chín giờ sáng. **Có thể là chuyện rất lớn.** Ở công ty, cuộc họp khẩn diễn ra lúc mười giờ. Bà Tuyết Hoa xuất hiện trong bộ vest trắng, tóc búi gọn, môi tô son màu hồng nhạt. Bà ngồi vào vị trí cạnh ghế chủ tọa, trước mặt là bản đề xuất chuyển quyền điều hành tạm thời. Khôi đến muộn mười lăm phút. Anh bước vào phòng họp, sắc mặt nhợt nhạt, mắt hơi lờ đờ. Tôi đứng ở cuối phòng, tay ôm laptop. Một cổ đông lớn cau mày: “Cậu Khôi, tình trạng sức khỏe của cậu thế này, liệu có đảm nhiệm được mảng sản phẩm không?” Bà Tuyết Hoa thở dài rất nhẹ. “Khôi còn trẻ, ôm đồm quá nhiều. Tôi làm mẹ, nhìn con như vậy không đành lòng. Nếu hội đồng tin tưởng, tôi chỉ tạm thời hỗ trợ ba tháng.” Giọng bà vừa đủ khiêm tốn. Vừa đủ đau lòng. Vừa đủ để biến mình thành người hy sinh. Khôi nhìn văn bản trước mặt. Anh cầm bút lên. Tay anh run. Tôi bước tới. “Khoan đã.” Cả phòng quay lại nhìn tôi. Bà Tuyết Hoa nhướng mắt, nụ cười vẫn rất mềm. “Vy, đây là cuộc họp hội đồng.” “Con biết.” Tôi nhìn thẳng vào bà. “Vì là cuộc họp hội đồng nên con nghĩ mọi chữ ký nên được thực hiện khi người ký hoàn toàn tỉnh táo.” Không khí trong phòng căng lên. Khôi ngẩng đầu nhìn tôi. “Vy...” Tôi đi tới cạnh anh, đặt tay lên vai chồng. “Anh đọc rõ văn bản này không?” Anh nhìn xuống. Im lặng. Một cổ đông khác ho khẽ. Bà Tuyết Hoa đặt tay lên ngực, giọng như bị tổn thương: “Vy, con đang ám chỉ mẹ ép Khôi ký sao?” “Con chưa ám chỉ gì cả,” tôi đáp. “Con chỉ đề nghị hoãn chữ ký này hai mươi bốn giờ, sau khi anh Khôi được kiểm tra sức khỏe độc lập.” Bác sĩ Lâm ngồi ở góc phòng lên tiếng: “Tôi là bác sĩ theo dõi cậu Khôi. Tình trạng này là do stress và rối loạn giấc ngủ. Không có gì nghiêm trọng.” Tôi quay sang ông ta. “Vậy càng nên có kết quả từ bệnh viện độc lập để mọi người yên tâm.” Bà Tuyết Hoa nhìn tôi. Trong một giây rất ngắn, lớp dịu dàng trên mặt bà nứt ra. Rồi bà lại cười. “Nếu Vy đã lo như vậy, chúng ta hoãn một ngày.” Bà nhìn sang Khôi, giọng thương xót. “Con thấy chưa? Vợ con lo cho con đến mức nghi ngờ cả mẹ.” Khôi nhắm mắt. Tôi biết câu đó đâm vào anh. Nhưng nếu hôm nay tôi không làm người xấu, ngày mai anh có thể không còn quyền ký bất cứ thứ gì nữa. Chiều đó, kết quả xét nghiệm gửi về. Trong trà có thành phần an thần nhóm benzodiazepine với nồng độ cao hơn liều hỗ trợ ngủ thông thường. Viên “vitamin” cũng không phải vitamin. Tôi nhìn file PDF trên màn hình. Tay lạnh đi. Tôi không lập tức đối chất. Làm sản phẩm dạy tôi một nguyên tắc: đừng sửa bug khi chưa biết nó nằm ở đâu trong hệ thống. Tôi cần biết ai bỏ thuốc. Ai kê đơn. Ai xóa camera. Và tại sao. Tối hôm đó, tôi vào phòng bảo mật của biệt thự. Hệ thống camera được kết nối qua một app quản lý riêng. Tài khoản admin đứng tên quản gia cũ, nhưng Khôi từng lưu mật khẩu trong máy tính làm việc. Tôi không hack gì cả. Tôi chỉ dùng quyền truy cập hợp pháp mà chồng tôi từng cho. Camera bếp, phòng khách, hành lang tầng hai đều có khoảng trống trong cùng một khung giờ: từ 20:12 đến 20:39. Quá trùng hợp. Tôi xuất log. Một dòng thao tác hiện lên: **Delete local clip — user: admin_lth — device: iPad-LTH** LTH. Lâm Tuyết Hoa. Tôi chụp màn hình. Nhưng log không đủ. Bà Tuyết Hoa quá giỏi diễn. Một dòng log sẽ bị bà nói thành lỗi kỹ thuật, tài khoản bị dùng nhầm, nhân viên thao tác sai. Tôi cần hình ảnh. Tôi bắt đầu kiểm tra các nguồn phụ. Camera chính bị xóa, nhưng app còn thumbnail cache — những khung hình nhỏ tự sinh để preview clip trước khi phát. Server backup của hệ thống lưu bản nén mười lăm giây mỗi năm phút để tối ưu tải. Chuông cửa thông minh trước phòng khách không ghi hình rõ, nhưng còn âm thanh môi trường. Camera nhà đối diện nhìn qua cửa kính phản chiếu được một góc phòng khách. Từng mảnh nhỏ. Từng vệt sáng. Từng âm thanh vụn. Một người không làm sản phẩm số có thể bỏ qua. Nhưng với tôi, chúng là hành vi người dùng còn sót lại sau một cú xóa vội. Tôi gom tất cả vào một thư mục. Đặt tên: **TRÀ HOA CÚC.** Rồi tôi dùng mô hình AI nội bộ của team truyền thông — thứ chúng tôi vẫn dùng để tăng sáng video cũ, đồng bộ âm thanh, gắn mốc thời gian cho tư liệu — để phục dựng chuỗi sự kiện. Không phải tạo ra sự thật. Chỉ là kéo sự thật ra khỏi bóng tối. Đến ba giờ sáng, màn hình hiện lên chuỗi hình ảnh đầu tiên. 20:14 — bà Tuyết Hoa bước vào bếp. 20:15 — bà mở hộp thuốc màu trắng trong túi xách. 20:16 — bà thả thứ gì đó vào tách trà. 20:18 — bà mang tách trà ra phòng khách. 20:21 — Khôi uống. 20:28 — bác sĩ Lâm đưa văn bản cho Khôi ký. Tôi ngồi trước màn hình, không thở nổi. Không phải vì bất ngờ. Mà vì cuối cùng, điều tôi nghi ngờ đã có hình hài. Ngay lúc đó, điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ số lạ: **Cô nghĩ biết dùng máy tính là thắng được người từng sống cả đời trước máy quay sao?** Tôi nhìn tin nhắn. Rồi bật cười. Bà ta biết tôi đang điều tra. Rất tốt. Vậy thì từ giờ, vở diễn mới thật sự bắt đầu. ---

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng