Sáng hôm sau, tôi trở thành người phụ nữ bị ghét nhất trong nội bộ DTT. Tin đồn lan nhanh hơn cả thuật toán đề xuất. Nhân viên nhìn tôi rồi quay đi. Nhóm chat im lặng mỗi khi tôi xuất hiện. Một bài đăng ẩn danh trên diễn đàn giải trí viết: **Con dâu tập đoàn truyền thông dan díu với giám đốc sáng tạo, trong lúc chồng bệnh nặng.** Dưới bình luận, người ta chửi tôi bằng những câu họ chưa từng dùng với người họ thật sự biết. Lâm Tuyết Hoa quá hiểu truyền thông. Bà không cần đưa ra bằng chứng hoàn chỉnh. Bà chỉ cần ném một tấm ảnh mập mờ vào đúng chỗ đám đông muốn tin. Khôi đọc được tin vào buổi trưa. Anh đến phòng làm việc của tôi, tay cầm điện thoại, mặt trắng bệch. “Vy,” anh hỏi, giọng khàn đi, “chuyện này là gì?” Tôi nhìn anh. Trong mắt anh có đau, có hoang mang, có cả sự mệt mỏi vì thuốc chưa tan hết. Nhưng không có kết tội. Tôi đưa anh xem lịch hệ thống. “Đêm đó em và Hoàng Nam ở khách sạn DTT để test giao diện màn hình LED cho sự kiện cuối tuần. Có mười bảy người trong team ở đó. Camera sảnh, log check-in, tin nhắn nhóm đều có.” Khôi thở ra. Nhưng tôi biết bà Tuyết Hoa không cần anh tin. Bà cần công chúng tin. Và công chúng luôn dễ bị dẫn hơn một người chồng đang cố giữ tỉnh táo. Cửa phòng mở. Bà Tuyết Hoa bước vào. Hôm nay bà mặc áo dài trắng. Rất trắng. Như một người mẹ đến để tha thứ trước khi kết tội. “Vy,” bà nói, mắt đỏ nhẹ. “Mẹ không muốn làm lớn. Nhưng con phải xin lỗi Khôi, xin lỗi gia đình, xin lỗi công ty. Sự kiện chiều nay có báo chí. Mẹ sẽ để con nói vài câu, nhận sai, rồi rút khỏi DTT trong im lặng.” Khôi quay sang mẹ. “Mẹ, chuyện chưa rõ—” “Chưa rõ?” Bà Tuyết Hoa nghẹn giọng. “Con bệnh đến mức này rồi mà vẫn bênh nó? Ảnh chụp rõ ràng. Tin đồn lan khắp nơi. DTT sắp ra mắt chiến dịch gia đình tử tế, con muốn cả công ty chết vì scandal của vợ con sao?” Tôi đứng dậy. “Mẹ muốn con xin lỗi vì chuyện con không làm?” Bà nhìn tôi. Ánh mắt dịu dàng biến mất. “Vy, mẹ cho con một lối xuống đẹp. Đừng ép mẹ phải làm con mất hết.” Tôi cười nhẹ. “Mẹ định làm con mất hết bằng gì?” Bà bước lại gần tôi. Giọng rất nhỏ, chỉ đủ để tôi nghe. “Bằng thứ cô sợ nhất. Đám đông.” Tôi nhìn bà. Người đàn bà trước mặt tôi đã diễn cả đời. Diễn trên phim, diễn trong họp báo, diễn trước chồng, trước con riêng, trước công chúng, trước cả bàn thờ của người vợ đầu đã chết. Bà nghĩ ai cầm máy quay thì người đó cầm sự thật. Thật tiếc. Tôi làm ở DTT đủ lâu để biết: máy quay không đáng sợ. Đáng sợ là người điều khiển đường truyền. Sự kiện chiều hôm đó diễn ra tại hội trường lớn của DTT. Tên chiến dịch hiển thị trên màn hình LED cao ba mét: **Gia Đình Tử Tế — Khi Yêu Thương Là Di Sản.** Bà Tuyết Hoa xuất hiện trong tiếng vỗ tay. Fanpage chính của DTT đang livestream. Hơn một trăm nghìn người xem trực tiếp chỉ sau năm phút. Báo chí ngồi kín ba hàng đầu. Cổ đông, đối tác, nhân viên đều có mặt. Tôi ngồi ở hàng ghế thứ hai. Khôi ngồi bên cạnh tôi, tay lạnh nhưng tỉnh. Trước khi bước lên sân khấu, bà Tuyết Hoa nhìn tôi. Nụ cười của bà nói: đến lượt cô. Bà cầm micro. “Trước khi bắt đầu chiến dịch hôm nay, tôi có một chuyện riêng của gia đình muốn nói. Nhưng vì nó liên quan đến danh dự DTT, tôi không thể im lặng.” Hội trường xôn xao. Ống kính quay về phía tôi. Bà tiếp tục, giọng run lên hoàn hảo: “Con dâu tôi, Vy, đã có những hành động khiến gia đình đau lòng. Tôi từng xem con bé như con gái. Nhưng có những lỗi lầm, nếu không nhận, sẽ làm tổn thương nhiều người hơn.” Một nhân viên truyền thông đưa micro phụ đến trước mặt tôi. Bà Tuyết Hoa nhìn xuống. “Vy, con lên đây. Trước mặt mọi người, con chỉ cần nói thật. Mẹ sẽ tha thứ.” Tôi đứng dậy. Cả hội trường im phăng phắc. Tôi bước lên sân khấu. Bà đưa micro cho tôi, mắt ướt. “Con xin lỗi đi.” Tôi nhận micro. Nhìn xuống hàng ghế đầu. Nhìn những chiếc điện thoại đang giơ lên. Nhìn Khôi. Anh gật đầu rất nhẹ. Lần này, anh chọn tôi. Tôi quay sang bà Tuyết Hoa. “Mẹ muốn con nói thật?” Bà cười buồn. “Đúng.” Tôi gật đầu. “Vậy con nói thật.” Màn hình LED sau lưng tôi đột ngột chuyển màu. Không còn logo chiến dịch. Không còn hình ảnh gia đình tử tế. Thay vào đó là giao diện timeline video. 20:14. Camera bếp. Bà Tuyết Hoa bước vào. Cả hội trường xôn xao. Bà quay phắt lại. Mặt bà trắng bệch. Tôi nói vào micro: “Đây là dữ liệu phục dựng từ thumbnail cache, backup server, camera phụ và âm thanh chuông cửa thông minh trong biệt thự nhà họ Đăng. Không có khung hình nào được tạo mới. Tất cả đã được lưu bản gốc và gửi cho luật sư.” Video chạy tiếp. Bà Tuyết Hoa mở hộp thuốc. Bỏ viên trắng vào tách trà. Mang ra phòng khách. Đăng Khôi uống. Bác sĩ Lâm đưa văn bản. Khôi ký trong trạng thái lơ mơ. Tiếng ồ vang lên như sóng. Bà Tuyết Hoa giật micro: “Cắt livestream! Cắt ngay!” Không ai cắt. Vì đường livestream chính đã được chuyển sang máy chủ dự phòng do chính team sản phẩm của Khôi quản lý. Và tôi đã hẹn lịch phát song song trên fanpage phụ, website, kênh video và trang nội bộ. Một khi bà chọn sân khấu công khai, tôi chỉ giúp bà tăng độ phủ. ---