Ngày tôi cưới Đăng Khôi, mẹ chồng tôi khóc trên sân khấu. Bà mặc áo dài nhung màu rượu vang, tóc búi thấp, cổ đeo chuỗi ngọc trai trắng. Dưới ánh đèn khách sạn năm sao, bà đẹp như một bức ảnh bìa tạp chí cũ — sang trọng, dịu dàng, vừa đủ mong manh để người ta thấy thương. Bà cầm micro, giọng nghẹn lại: “Cảm ơn Vy đã đến với gia đình này. Từ hôm nay, mẹ không có thêm con dâu. Mẹ có thêm một đứa con gái.” Cả hội trường vỗ tay. Máy quay lia tới gương mặt bà. Hàng triệu người từng biết bà qua những bộ phim truyền hình cũ chắc sẽ nhận ra ngay: Lâm Tuyết Hoa — ảnh hậu một thời, người đàn bà được truyền thông gọi là “bông sen trắng của màn ảnh Việt”. Mười năm trước, bà rời showbiz để kết hôn với ông Đăng Thành, chủ tịch tập đoàn truyền thông DTT. Từ đó, bà trở thành hình mẫu phu nhân hào môn: không scandal, không khoe tiền, làm từ thiện đều đặn, nói chuyện nhỏ nhẹ, đi đâu cũng nhắc về đạo đức gia đình. Tôi từng nghĩ mình may mắn. Một cô gái bình thường như tôi — làm UI/UX cho chính website giải trí DTT — được gả vào nhà họ Đăng, lại gặp một người mẹ chồng biết điều, thanh lịch, không soi mói. Đó là điều tôi đã tin. Trong sáu tháng đầu. Đăng Khôi, chồng tôi, là con trai duy nhất của ông Đăng Thành và người vợ đầu đã mất. Anh không giống những thiếu gia tôi từng thấy trong các buổi tiệc công ty. Không ồn ào, không phô trương, không thích xuất hiện trên báo. Anh phụ trách mảng sản phẩm số của DTT: website tin tức, nền tảng video, fanpage triệu người theo dõi, hệ thống quản trị nội dung và quảng cáo. Còn tôi là trưởng nhóm thiết kế trải nghiệm người dùng. Chúng tôi quen nhau không phải trong một buổi dạ tiệc, mà trong một phòng họp lúc hai giờ sáng, khi cả team đang sửa lỗi giao diện trang chủ trước ngày ra mắt. Khôi lúc đó ngồi bệt dưới sàn, tay cầm ly cà phê nguội, nhìn bản prototype của tôi rồi nói: “Vy, em biết cái nút này đang cứu doanh thu quý này của anh không?” Tôi đáp: “Nếu anh duyệt chậm thêm mười phút, cái nút đó sẽ cứu luôn giấc ngủ của em.” Anh cười. Tôi cũng cười. Chúng tôi bắt đầu từ đó. Sau khi cưới, tôi chuyển vào biệt thự nhà họ Đăng ở Thảo Điền. Căn nhà lớn đến mức buổi tối đi từ phòng ngủ xuống bếp cũng nghe tiếng dép vang lên lạnh lẽo. Sàn đá Ý, cầu thang gỗ óc chó, tường treo đầy tranh và ảnh của Lâm Tuyết Hoa thời còn đóng phim. Trong nhà, bà Tuyết Hoa là người quyết định mọi thứ. Trà Khôi uống trước khi ngủ. Lịch khám sức khỏe của Khôi. Bác sĩ gia đình. Thực đơn. Cả việc tôi nên mặc gì trong tiệc ra mắt cổ đông. Bà luôn nói bằng giọng mềm: “Vy còn trẻ, nhiều chuyện chưa quen. Mẹ nhắc để con đỡ sai.” Mỗi lần như vậy, Khôi thường cười nhẹ: “Mẹ con lo thôi mà.” Tôi cũng nghĩ vậy. Cho đến khi Khôi bắt đầu ngủ nhiều bất thường. Ban đầu chỉ là mệt. Anh đi làm về, ăn tối xong đã buồn ngủ. Có những buổi tối tôi đang nói chuyện thì anh tựa lưng vào sofa, mắt khép lại, câu trả lời trôi thành những tiếng ừ hử không rõ nghĩa. Rồi anh quên. Quên mật khẩu laptop. Quên lịch họp với đối tác Singapore. Quên cả việc đã ký duyệt một bản đề xuất chuyển quyền phê duyệt ngân sách nội dung sang cho bà Tuyết Hoa. Một đêm, tôi thấy anh đứng trước tủ lạnh lúc hai giờ sáng, tay cầm ly nước, ánh mắt trống rỗng. “Khôi?” Anh quay lại nhìn tôi. “Vy, hôm nay là thứ mấy?” Tôi lạnh sống lưng. Sáng hôm sau, bà Tuyết Hoa ngồi ở bàn ăn, thong thả khuấy tách trà hoa cúc. Khôi ngồi bên cạnh, mắt thâm nhẹ, tay run khi cầm muỗng. Tôi đặt bát cháo xuống trước mặt anh. “Hay hôm nay anh nghỉ ở nhà đi. Em đưa anh đi khám lại.” Bà Tuyết Hoa ngẩng lên. “Khám gì nữa con? Bác sĩ Lâm nói rồi, Khôi bị rối loạn lo âu sau áp lực công việc. Thuốc mẹ cho uống là thuốc điều hòa thần kinh nhẹ, giúp ngủ sâu thôi.” Tôi nhìn sang Khôi. Anh mệt mỏi xoa thái dương. “Mẹ nói đúng. Chắc anh stress quá.” Bà Tuyết Hoa đặt tay lên tay anh, ánh mắt dịu dàng đến hoàn hảo. “Con nghe mẹ. Công ty cứ để mẹ phụ một thời gian. Sức khỏe mới quan trọng.” Tôi im lặng. Trên bàn, tách trà của Khôi còn bốc hơi. Mùi hoa cúc rất nhạt. Nhưng dưới lớp hương đó, tôi ngửi thấy một mùi thuốc đắng rất nhẹ. Tôi làm UI/UX, không phải bác sĩ. Nhưng tôi biết một điều: bất kỳ hệ thống nào thay đổi hành vi người dùng đột ngột đều phải có nguyên nhân. Và Đăng Khôi, trong ba tháng qua, không giống chính anh nữa. Chiều hôm đó, tôi ở lại công ty muộn. DTT đang chuẩn bị ra mắt phiên bản mới của website. Fanpage chính có hơn ba triệu người theo dõi. Sự kiện livestream cuối tuần sẽ do bà Tuyết Hoa xuất hiện với tư cách “cố vấn danh dự” cho chiến dịch gia đình tử tế. Mỉa mai. Tôi ngồi trong phòng thiết kế, mở dashboard phân tích hành vi người dùng nhưng mắt không nhìn vào số liệu. Điện thoại rung. Tin nhắn từ Khôi: **Mẹ bảo anh ký tạm giấy ủy quyền điều hành mảng sản phẩm cho mẹ trong ba tháng. Em thấy ổn không? Anh hơi mệt, đọc không vô.** Tôi đứng bật dậy. Ba phút sau, tôi gọi cho anh. Không ai bắt máy. Tôi gọi lần nữa. Vẫn không. Tôi mở ứng dụng camera trong nhà. Tài khoản quản lý do Khôi từng chia sẻ cho tôi, vì tôi hay kiểm tra camera bếp khi đặt ship đồ ăn tối cho anh. Camera phòng khách đang hoạt động. Tôi thấy Khôi ngồi trên sofa, đầu hơi cúi. Bà Tuyết Hoa ngồi bên cạnh, đưa cho anh một tách trà. Bác sĩ Lâm — bác sĩ gia đình — đứng đối diện, tay cầm tập tài liệu. Màn hình giật một cái. Camera chuyển sang màu đen. Dòng chữ hiện lên: **Không tìm thấy dữ liệu trong khung giờ này.** Tôi nhìn màn hình rất lâu. Một người bình thường sẽ nghĩ camera lỗi. Nhưng tôi làm sản phẩm số đủ lâu để biết: lỗi thật thường lộn xộn. Còn đoạn trống này quá sạch. Giống như có người đã cắt nó ra bằng kéo. ---