Chương 5: Ảnh Hậu Sập Vai

Bà Tuyết Hoa lao về phía cánh gà. Nhưng màn hình chưa dừng. Tôi bấm chuyển slide. Đơn thuốc. Tên bác sĩ Lâm. Liều dùng vượt mức thông thường. Kết quả xét nghiệm mẫu trà. Log xóa camera từ thiết bị iPad-LTH. Biểu đồ thời gian Khôi mất tỉnh táo trùng với các lần ký ủy quyền. Từng bằng chứng hiện lên sạch sẽ, rõ ràng, không thừa một chữ. Tôi đã thiết kế hàng trăm giao diện để người dùng hiểu nhanh một sản phẩm. Hôm nay, tôi thiết kế một giao diện để cả nước hiểu nhanh một tội ác. Bác sĩ Lâm đứng bật dậy định rời hội trường, nhưng bảo vệ đã chặn ở cửa. Không ai ra lệnh lớn tiếng. Mọi thứ diễn ra im lặng như một quy trình đã được chuẩn bị. Khôi bước lên sân khấu. Anh cầm micro từ tay tôi. Mặt anh vẫn còn nhợt, nhưng mắt rất tỉnh. “Mẹ,” anh nói. Chỉ một chữ. Bà Tuyết Hoa đứng giữa sân khấu, mái tóc búi lệch đi, môi run. “Khôi, con nghe mẹ. Tất cả là nó dựng lên. Vy muốn chiếm công ty. Nó giỏi công nghệ, nó làm giả video được. Con đừng tin.” Tôi nhìn bà. Đến phút cuối, bà vẫn diễn. Tôi bấm tiếp. Màn hình chuyển sang đoạn âm thanh đã lọc từ cuộn băng cũ. Giọng Lâm Tuyết Hoa trẻ hơn hai mươi năm trước vang lên trong hội trường: “Chị Mai An, chị tưởng chị là vợ thì thắng sao? Anh Thành cần DTT, cần truyền thông, cần một người biết đứng trước công chúng. Còn chị? Chị chỉ biết làm mẹ.” Rồi giọng Mai An: “Tuyết Hoa, tôi có thể ly hôn. Nhưng tôi sẽ không để con trai tôi sống với một người như cô.” Tiếng va chạm. Giọng Tuyết Hoa: “Vậy thì chị đừng trách tôi.” Khôi đứng chết lặng. Cả hội trường im đến mức tôi nghe được tiếng máy lạnh. Bà Tuyết Hoa nhìn màn hình, rồi nhìn Khôi. “Không...” bà lắc đầu. “Không phải vậy. Đó là chuyện cũ. Mẹ không giết cô ta. Mẹ chỉ... mẹ chỉ muốn lấy lại thứ đáng ra thuộc về mẹ.” Tôi bước lại gần. “Thứ gì thuộc về mẹ?” Bà quay sang tôi. Ánh mắt đỏ ngầu. “Cô thì biết gì? Cả đời tôi đứng sau ánh hào quang của người khác. Mai An có chồng giàu, có con trai, có cổ phần. Bích Nguyệt có giải ảnh hậu. Còn tôi? Tôi đẹp hơn họ, diễn giỏi hơn họ, biết hy sinh hơn họ. Tại sao tôi phải đứng ngoài?” Micro vẫn mở. Livestream vẫn chạy. Bình luận trên màn hình phụ tăng nhanh đến mức không đọc kịp. Bà Tuyết Hoa không còn nhận ra mình đang nói trước hàng trăm nghìn người. Không phải vì “phê thuốc”. Mà vì lần đầu tiên trong đời, vở diễn của bà bị cướp kịch bản. Tôi hỏi tiếp, giọng bình tĩnh: “Vậy mẹ bỏ thuốc anh Khôi để làm gì?” Bà cười, nước mắt trượt xuống lớp phấn. “Nó giống mẹ nó. Cứng đầu. Nếu nó còn tỉnh táo, nó sẽ không bao giờ giao DTT cho tôi. Tôi nuôi nó bao nhiêu năm, chăm nó bao nhiêu năm, tôi lấy một chút quyền điều hành thì sao? Tôi là mẹ nó mà.” Khôi lùi lại một bước. Không phải vì sợ. Vì đau. Một vết đau muộn hai mươi năm. Bà quay sang anh, giọng vỡ ra: “Khôi, mẹ làm tất cả vì con. Vì nhà này. Vì DTT. Con không thể vì con đàn bà này mà phủ nhận mẹ.” Khôi nhìn bà. Rất lâu. Rồi anh nói: “Bà không phải mẹ tôi.” Câu đó không lớn. Nhưng làm Lâm Tuyết Hoa đứng sững như bị tát. Công an đến sau mười lăm phút. Bác sĩ Lâm bị mời làm việc. Thiết bị cá nhân của bà Tuyết Hoa được niêm phong. Toàn bộ dữ liệu gốc được luật sư bàn giao theo quy trình. Livestream đạt hai triệu lượt xem trong đêm. Cái tên Lâm Tuyết Hoa rơi khỏi mọi danh hiệu trong vòng hai mươi bốn giờ. Các nhãn hàng gỡ hình ảnh. Những bộ phim cũ bị khán giả đào lại. Vụ ảnh hậu năm xưa được truyền thông điều tra lại. Người ta gọi bà bằng cái tên mới: **Ảnh hậu giả mạo.** Tôi không vui. Ít nhất không vui như người ngoài tưởng. Đêm đó, Khôi ngồi trong phòng làm việc của mẹ ruột anh — căn phòng bị khóa suốt nhiều năm, nơi bà Tuyết Hoa cất những thứ không muốn ai thấy. Trên bàn có một khung ảnh Mai An. Trong ảnh, bà bế Khôi lúc anh còn nhỏ. Đứa bé cười rất tươi, tay bám vào cổ mẹ. Khôi nhìn ảnh rất lâu. Tôi đứng ngoài cửa. Không bước vào ngay. Một lúc sau, anh nói: “Vy.” Tôi đi tới. Anh đưa tôi xem mặt sau tấm ảnh. Có một dòng chữ viết tay: **Khôi của mẹ, lớn lên phải tỉnh táo, phải tử tế, và phải biết bảo vệ người mình yêu.** Anh cúi đầu. Vai anh run lên. Tôi ngồi xuống cạnh anh, nắm tay anh. Không nói câu “mọi chuyện qua rồi”. Vì thật ra, có những chuyện không qua. Chúng chỉ được gọi đúng tên. Một tháng sau, DTT tổ chức họp báo mới. Không có Lâm Tuyết Hoa. Không có phu nhân hào môn nào đứng giữa sân khấu nói về đạo đức. Chỉ có Đăng Khôi, với tư cách tổng giám đốc điều hành, công bố thay đổi bộ máy quản trị, rà soát toàn bộ hợp đồng ủy quyền, và thành lập quỹ truyền thông minh bạch mang tên Mai An. Tôi ngồi dưới hàng ghế đầu. Không trang điểm cầu kỳ. Không mặc đồ hiệu. Chỉ là một chiếc váy đen đơn giản và laptop đặt trên đùi. Một phóng viên đứng dậy hỏi: “Thưa cô Vy, nhiều người nói cô đã dùng công nghệ để hủy hoại một huyền thoại màn ảnh. Cô nghĩ sao?” Cả phòng quay sang tôi. Tôi cầm micro. “Công nghệ không hủy hoại ai cả,” tôi nói. “Nó chỉ lưu lại những gì con người tưởng mình đã xóa sạch.” Phóng viên im. Tôi nhìn vào ống kính. “Còn huyền thoại thật sự thì không cần thuốc an thần, hợp đồng giả hay một tấm ảnh cắt góc để tồn tại.” Khôi nhìn tôi. Trong mắt anh lần đầu tiên sau rất lâu không còn sương mù. Tối hôm đó, chúng tôi trở về biệt thự. Những bức ảnh của Lâm Tuyết Hoa trên tường đã được gỡ xuống. Chỗ trống để lại những mảng tường nhạt màu hơn phần còn lại. Khôi đứng trước khoảng tường trống, hỏi tôi: “Em nghĩ nên treo gì ở đây?” Tôi nhìn căn nhà từng bị một người đàn bà diễn vai mẹ hiền quá lâu. “Không cần treo vội,” tôi nói. “Để trống một thời gian cũng tốt.” Anh quay sang tôi. “Vì sao?” “Để căn nhà này nhớ rằng có những khoảng trống không nên bị lấp bằng lời nói dối.” Khôi nắm tay tôi. Ngoài sân, gió thổi qua hàng cây, làm chuông gió trước hiên kêu rất khẽ. Ngày đầu làm dâu nhà họ Đăng, tôi từng nghĩ mình phải học cách sống trong hào môn. Sau này tôi mới hiểu. Hào môn không đáng sợ. Người diễn vai đạo đức trong hào môn mới đáng sợ. Nhưng sân khấu nào cũng có lúc tắt đèn. Và khi đèn tắt, người không còn diễn nữa mới là người sống sót cuối cùng. --- **HẾT**

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng