Chương 1: Kẻ Ăn Cắp Công Trình

Nguyễn Trãi, Quận 5, giữa cơn mưa tầm tã, Lâm Trần đứng sững như một bức tượng đá giữa dòng đời hối hả.

Những giọt mưa lạnh lẽo rơi xuống, thấm ướt chiếc áo blouse trắng của anh, làm lộ rõ từng đường nét cơ thể gầy gò.

Khuôn mặt anh không còn chút sức sống, đôi mắt trũng sâu, ánh lên nỗi thất vọng tột cùng.

Hơi thở của anh trở nên nặng nề, như thể mỗi lần hít vào đều mang theo nỗi u uất của một kẻ bại trận.

Giây phút đó, hình ảnh Trưởng khoa Hoàng Vĩnh hiện lên trong tâm trí anh như một cơn ác mộng.

Gã đàn ông đó, với nụ cười đểu cáng, đã lừa gạt và cướp đi công trình nghiên cứu mà anh đã dày công xây dựng suốt bao tháng năm.

Lời nói của Hoàng Vĩnh như dao cứa vào tim: "Mày chỉ là một kẻ thực tập sinh quèn, không có quyền gì ở đây!"

Những lời đó không chỉ cướp đi giấc mơ của anh mà còn là niềm tự hào của một người bác sĩ trẻ tuổi.

Giữa cái không khí nặng nề của sự thất vọng, Lâm Trần bất chợt nhớ lại những ngày tháng miệt mài trong phòng thí nghiệm, nơi anh nghiên cứu về liệu pháp tái tạo tế bào gan bằng thảo dược tự nhiên.

Những nguyên liệu như nhân trần, diệp hạ châu, bồ công anh đã trở thành bạn đồng hành của anh.

Những công thức, những ghi chép tỉ mỉ, tất cả đều nằm trong đầu anh, nhưng giờ đây, Hoàng Vĩnh đã cướp đi tất cả, biến nó thành của riêng mình, tiếng cười khinh bỉ của gã vang vọng trong đầu anh như một bản nhạc ám ảnh.

Nhưng điều tồi tệ nhất không dừng lại ở đó.

Hoàng Vĩnh không chỉ tước đoạt công trình của anh mà còn khóa tài khoản Techcombank, ép anh vào bước đường cùng.

Giờ đây, Lâm Trần không chỉ mất đi danh dự, mà còn không có tiền để sống.

Sự kết thúc cho một giấc mơ, một cuộc đời mà anh đã dành cả thanh xuân để theo đuổi.

Dưới cơn mưa như trút nước, Lâm Trần nhìn thấy hành lý của mình bị ném ra giữa phố, chiếc vali cũ kĩ nằm lăn lóc trên vỉa hè, giữa tiếng còi xe và tiếng người qua lại.

Những người xung quanh, ai cũng vội vã, không ai dám dừng lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang quỳ dưới mưa.

Một lần nữa, nỗi nhục nhã dâng trào trong lòng anh.

Mồ hôi và nước mưa hòa vào nhau, chảy dài trên gò má, như những giọt nước mắt không thể rơi.

“Tại sao lại như vậy?” – anh tự hỏi trong lòng.

“Tại sao tôi lại để cho hắn ta làm tổn thương mình đến vậy?”

Những câu hỏi không có lời đáp, chỉ còn lại sự tủi nhục và quyết tâm.

Lâm Trần quỳ xuống, đầu cúi thấp, tay bấu chặt vào đất, như thể muốn tìm kiếm một chút sức mạnh từ mặt đất.

Anh thì thầm, giữa tiếng mưa rơi: "Tôi sẽ không để điều này dừng lại.

Tôi sẽ đứng lên, và tôi sẽ trả thù!"

Đột nhiên, giữa cơn mưa, một chiếc ô màu đỏ rực rỡ xuất hiện, che chắn cho anh khỏi những giọt nước lạnh lẽo.

Lâm Trần ngẩng đầu lên, và trước mắt anh là một người phụ nữ đẹp như một bức tranh, với khuôn mặt thanh tú và ánh mắt sắc sảo.

Minh Thư, ái nữ của tập đoàn y tế Trịnh Gia, đứng đó, nhìn anh với sự quan tâm và đồng cảm.

“Cần tôi giúp gì không?” – Minh Thư hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán.

Đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm, khiến Lâm Trần cảm nhận được một tia hy vọng.

“Tôi… không biết,” anh đáp, giọng nói lạc điệu, cảm xúc lẫn lộn trong lòng.

Anh không muốn trở thành gánh nặng cho bất kỳ ai, nhưng sự hiện diện của Minh Thư như một ánh sáng dẫn đường trong đêm tối.

“Đừng lo lắng, tôi sẽ giúp anh.

Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu.

Anh có tài năng, và tôi sẽ không để cho Hoàng Vĩnh cướp đi tất cả của anh.”

Minh Thư nắm lấy tay anh, sự ấm áp truyền qua từng ngón tay, xua tan đi cái lạnh lẽo của cơn mưa.

Một cảm giác lạ lẫm, nhưng cũng thật gần gũi, len lỏi trong lòng Lâm Trần.

“Cảm ơn bạn,” anh nói, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn.

“Tôi không thể để cho hắn ta thắng.”

Lâm Trần đứng dậy, dốc hết sức lực còn lại, nhìn thẳng vào Minh Thư, và trong khoảnh khắc đó, họ đã hiểu nhau.

Cả hai đều có những mục tiêu riêng, nhưng giờ đây, họ đã trở thành đồng minh trong cuộc chiến chống lại sự bất công.

Giữa cơn mưa Sài Gòn, dưới chiếc ô đỏ rực, hai người đã bắt đầu xây dựng một giấc mơ mới.

Một phòng khám y học cổ truyền, “Nhân Y Đường,” nơi mà Lâm Trần có thể tự do phát triển những ý tưởng của mình, nơi mà sự thật và công lý sẽ lên ngôi.

Và trong lòng họ, một lời hứa, một lời thề phục hận sâu sắc đã được hình thành, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người đã từng bị tổn thương dưới bàn tay của kẻ tham lam như Hoàng Vĩnh.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...