Chương 2: Mỹ Nhân Thử Thách

Dưới cơn mưa tầm tã của Sài Gòn, những giọt nước như những mũi kim châm vào cơ thể, Lâm Trần ngồi co ro bên lề đường Nguyễn Trãi.

Áo khoác trắng của anh đã ướt sũng, dính chặt vào làn da, và mồ hôi lẫn nước mưa rịn ra trên trán, tạo thành những dòng chảy mỏng manh.

Trong khoảnh khắc này, anh cảm thấy mình như một kẻ vô dụng, bị đẩy ra khỏi chính cuộc đời mình bởi sự độc ác của kẻ khác.

Khi ánh đèn của chiếc Porsche Panamera chiếu thẳng vào khuôn mặt anh, Lâm Trần ngước lên, đôi mắt tràn đầy sự ngạc nhiên.

Minh Thư, ái nữ của Trịnh Gia, bước xuống với hình ảnh kiêu sa trong bộ váy trắng tinh khôi, những giọt nước mưa rơi từ tóc cô như những viên ngọc lấp lánh.

Cô chẳng khác gì một thiên thần xuất hiện giữa bão tố, nhưng ánh mắt của cô lại chứa đựng sự nghi ngờ.

Lâm Trần có thể cảm nhận được điều đó, sự không tin tưởng mà cô dành cho anh.

“Cậu là Lâm Trần?”

Minh Thư hỏi, giọng nói sắc lạnh như băng.

“Tôi đã nghe nhiều về tài năng của cậu, nhưng liệu có đúng như lời đồn?”

Lâm Trần không trả lời ngay, mà chỉ gật đầu, cảm thấy hơi nực cười khi bị đánh giá như một món hàng hóa.

Nhưng không trước khi anh kịp mở miệng, một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ phía sau chiếc xe.

Gã tài xế của cô, một người đàn ông to lớn, bỗng quỵ xuống, mặt mày tái xanh như người chết, mồ hôi rịn ra như suối.

Sự hoảng loạn hiện lên trong đôi mắt Minh Thư, cô vội vã chạy lại, nhưng gã tài xế đã ngã lăn ra đất, tay chân co quắp.

“Gọi cấp cứu!

Nhanh lên!”

“Để tôi!”

Lâm Trần quát lớn, ngay khi nhận ra tình trạng nguy kịch của gã tài xế.

Anh lao về phía gã, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: cứu sống người này.

Anh không có thời gian để hoảng hốt hay do dự, chỉ còn lại sự bình tĩnh của một bác sĩ.

Đôi tay anh vội vàng cởi chiếc áo khoác ướt sũng, lộ ra chiếc áo y tế bên trong, rồi anh nhanh chóng kiểm tra tình trạng của gã tài xế.

“Gã ta bị ngộ độc cấp tính!”

Lâm Trần nói, sự châm chước trong giọng nói của anh khiến Minh Thư cảm thấy an lòng hơn một chút.

“Cần phải châm cứu ngay để ổn định huyết mạch.”

Anh lấy ra chiếc châm bạc gia truyền, cảm giác lạnh lẽo của nó khiến từng tế bào trong cơ thể như bừng tỉnh.

Anh nhanh chóng châm vào các huyệt đạo chính: Thái Xung, Nhân Trung, Kỳ Môn.

Những mũi kim như những đường truyền dẫn khí huyết, giúp cơ thể gã tài xế tạm thời giữ mạng sống.

Lâm Trần không dừng lại ở đó, mà tiếp tục châm vào huyệt Chương Môn, nơi chứa đựng tiềm năng hồi phục cho các cơ quan nội tạng.

Trong những giây phút căng thẳng đó, Lâm Trần cảm nhận được nhịp tim của gã tài xế.

Nó đập yếu ớt, như thể sắp vỡ ra từng mảnh.

Anh chỉ còn biết cầu nguyện cho những mũi kim của mình có thể giữ được mạng sống cho gã, không để cho độc tố xâm nhập vào cơ thể, phá hủy mọi thứ.

“Gọi cấp cứu!”

Lâm Trần hô lớn, giọng nói phát ra mạnh mẽ hơn cả tiếng mưa rơi.

“Chúng ta cần phải đưa anh ta đến bệnh viện lớn ngay lập tức!”

Minh Thư, vẫn còn đứng bất động, giờ đây mới lấy lại tinh thần.

Cô nhanh chóng gọi cho cấp cứu, giọng nói không còn sự lạnh lùng mà đầy lo lắng.

“Nhanh lên!

Có một người đang trong tình trạng nguy hiểm!”

Không lâu sau, tiếng còi xe cấp cứu vang lên, chiếc xe đỏ chói xuất hiện với những ánh đèn nhấp nháy.

Lâm Trần vẫn không rời tay khỏi gã tài xế, những mũi châm vẫn giữ vững vị trí, như những chiếc cọc giữ cho một con thuyền không bị lật giữa sóng gió.

Anh biết, nếu không có sự can thiệp kịp thời, gã tài xế sẽ không sống nổi để thấy ánh sáng ngày mai.

Khi các bác sĩ cấp cứu đến, họ nhanh chóng đưa gã tài xế lên băng ca.

Một bác sĩ trẻ tuổi, với đôi nhãn cầu sáng rực, nhìn Lâm Trần với ánh mắt bàng hoàng.

“Anh đã làm gì vậy?”

“Chỉ là châm cứu để ổn định huyết mạch,” Lâm Trần trả lời, giọng điềm tĩnh.

“Chúng ta cần phải kiểm tra máu ngay lập tức.”

Trong phòng cấp cứu, những thiết bị y tế phát ra âm thanh bíp bíp, nhịp tim gã tài xế vẫn yếu ớt nhưng dần dần ổn định hơn nhờ vào những mũi châm của Lâm Trần.

Các bác sĩ bắt đầu tiến hành xét nghiệm máu và lâm sàng, bàng hoàng nhận ra sự thay đổi tích cực trong cơ thể gã tài xế.

Độc tố đã không còn xâm nhập mạnh mẽ như trước, nhờ vào sự can thiệp kịp thời của Lâm Trần.

Minh Thư đứng bên ngoài phòng cấp cứu, ánh mắt cô dán chặt vào từng chuyển động của các bác sĩ.

Cô cảm thấy như thời gian ngừng lại, mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt.

Cô không thể tin được rằng một người cô từng nghi ngờ lại có thể làm được điều kỳ diệu này.

Sự chấn động trong lòng cô dâng cao, nỗi nể phục dành cho Lâm Trần như một cơn sóng vỗ về.

Cô chợt nhận ra, không chỉ là một bác sĩ, mà anh còn là một người có tâm huyết, một thiên tài thực sự.

Khi gã tài xế được đưa đi, Lâm Trần bước ra, ánh mắt của anh chạm vào Minh Thư.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như ngừng lại.

Cô nhìn anh với sự cảm kích và niềm tin hoàn toàn mới.

“Cảm ơn cậu, Lâm Trần.

Tôi đã sai khi không tin tưởng cậu.”

“Không có gì đâu,” anh mỉm cười, nhưng trong lòng anh lại dâng trào một cảm xúc khó tả.

Có lẽ từ khoảnh khắc này, mối quan hệ giữa họ sẽ không còn như trước nữa.

Một sự kết nối đặc biệt đã hình thành, nơi anh không chỉ là một bác sĩ, mà còn là một người bạn, một đồng minh trong cuộc chiến chống lại những kẻ đã đè bẹp ước mơ của mình.

“Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đây,” Minh Thư nói, ánh mắt cô rực sáng.

“Tôi sẽ giúp cậu, và cậu sẽ giúp tôi.

Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng Nhân Y Đường, và đòi lại những gì xứng đáng.”

Lâm Trần gật đầu, trong lòng anh tràn đầy quyết tâm.

Giờ đây, không chỉ là một cuộc chiến đơn độc, mà là một hành trình đầy hứa hẹn, nơi có Minh Thư bên cạnh, họ sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...