Chương 5: Truyền Thông Giông Bão
Mưa Sài Gòn rơi nặng hạt, từng giọt nước dội xuống mặt đất như những nhát dao sắc bén, chém vào lòng người bồn chồn lo lắng.
Lâm Trần đứng bên cửa sổ phòng khám Nhân Y Đường, ánh mắt dõi theo những bóng người vội vã dưới cơn mưa, lòng gợn sóng những nỗi lo âu.
Hôm qua, anh đã nhận được thông tin kinh hoàng từ một bệnh nhân.
Tin đồn về việc phòng khám sử dụng thảo dược chứa thạch tín lan truyền như một cơn lốc, bỗng chốc làm xáo trộn mọi thứ xung quanh.
“Lâm Trần, có tin tức này từ đâu ra?”
Minh Thư lướt qua những dòng tin nhắn trên điện thoại, gương mặt cô nhợt nhạt, đôi môi khô khốc.
“Chúng ta cần phải làm gì đó trước khi mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát.”
“Có thể là Hoàng Vĩnh đứng sau vụ này,” Lâm Trần khẽ nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ánh mắt vẫn không khỏi lo lắng.
Anh nhớ lại cái khoảnh khắc mà kẻ tham lam ấy đã cướp đi công trình của mình, giờ đây lại dùng chiêu trò bẩn thỉu này để hạ bệ Nhân Y Đường.
“Chúng ta có thể làm gì chứ?
Hàng loạt bệnh nhân đã hủy lịch khám, các nhà cung cấp dược liệu cũng đã cắt đứt nguồn hàng,” Minh Thư nói với giọng bức bách.
Lâm Trần cảm nhận được từng nhịp tim của mình đập mạnh, như muốn phá vỡ không khí căng thẳng trong phòng khám.
Ánh đèn neon từ biển hiệu bên ngoài hắt vào, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gạch men Quận 5.
“Chúng ta cần phải giữ bình tĩnh,” anh nói, “Cái gì cũng có thể giải quyết nếu chúng ta có đủ kiên nhẫn.”
Trong khi những phóng viên bẩn và YouTuber túc trực gào thét bên ngoài, Lâm Trần và Minh Thư đã quyết định tổ chức một cuộc họp báo vào sáng hôm sau.
“Chúng ta sẽ công bố những bằng chứng cần thiết,” Lâm Trần khẳng định, nắm chặt tay lại, lòng đầy quyết tâm.
Họ đã mất cả đêm để chuẩn bị cho cuộc chiến truyền thông này.
Lâm Trần ngồi giữa phòng khám, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống, chiếu rõ từng giọt mồ hôi lăn trên trán, trong khi Minh Thư dán mắt vào tài liệu.
“Chúng ta có thể đưa ra bằng chứng sở hữu trí tuệ bản quyền công thức từ một năm trước, cùng với kết quả kiểm định từ Viện kiểm nghiệm dược phẩm quốc gia,” cô nói, ánh mắt rực sáng.
“Đúng vậy, và nếu có thể, chúng ta sẽ công khai chứng cứ Hoàng Vĩnh chuyển tiền hối lộ cho kẻ vu khống,” Lâm Trần thêm vào, ánh mắt của anh trở nên sắc lạnh.
Cuộc họp báo diễn ra trong không khí căng thẳng, với hàng chục phóng viên và máy quay chĩa về phía họ, ánh đèn flash chớp liên hồi như những tia chớp trong bão.
“Chúng tôi ở đây để làm rõ mọi thông tin sai lệch,” Lâm Trần bắt đầu, giọng nói tự tin, không một chút run rẩy.
Minh Thư đứng bên cạnh, cô dán mắt vào từng gương mặt của người nghe, tâm trí cô như đang chạy đua với thời gian.
“Chúng tôi đã có đủ bằng chứng để chứng minh rằng Nhân Y Đường không sử dụng thảo dược độc hại,” cô nói, giọng điệu mạnh mẽ, “Ngược lại, chúng tôi luôn tuân thủ các quy định về an toàn và sức khỏe cho bệnh nhân.”
Đột nhiên, một phóng viên giơ tay, hỏi: “Vậy sao lại có tin đồn về việc ngộ độc?”
Lâm Trần không chần chừ, anh chỉ vào màn hình phía sau, nơi hiển thị các tài liệu và hình ảnh rõ nét.
“Chúng tôi đã kiểm tra và chứng minh rằng tất cả thảo dược đều an toàn, không chứa độc tố.
Đây là kết quả từ Viện kiểm nghiệm dược phẩm quốc gia,” anh nói, từng từ phát ra như những viên đạn bắn thẳng vào những kẻ vu khống.
“Và tôi cũng có chứng cứ về việc Hoàng Vĩnh đã chuyển tiền hối lộ cho kẻ đã tung tin đồn này,” Lâm Trần tiếp tục, ánh mắt của anh trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
“Chúng tôi sẽ không ngồi yên nhìn Nhân Y Đường bị hủy hoại.”
Cuộc họp báo kết thúc trong những tiếng vỗ tay từ phía những người ủng hộ, nhưng Lâm Trần biết rằng đây mới chỉ là bắt đầu.
Anh quay sang Minh Thư, đôi mắt họ chạm nhau, trong giây phút đó, một cảm xúc mạnh mẽ dâng trào.
“Chúng ta đã làm được,” Minh Thư nói, nụ cười rạng rỡ khiến lòng Lâm Trần ấm lại.
“Đúng vậy, nhưng chúng ta vẫn còn đường dài phía trước,” Lâm Trần đáp lại, một nụ cười nhẹ nở trên môi.
Giữa cơn bão truyền thông, họ đã cùng nhau vượt qua thử thách, như hai chiến binh kiên cường, sẵn sàng đối mặt với mọi sóng gió.
Lâm Trần cảm thấy tình cảm giữa hai người đã sâu sắc hơn sau những gì họ đã trải qua, và anh biết rằng, bên cạnh anh, Minh Thư chính là chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc chiến này.
“Cảm ơn em, vì đã luôn bên cạnh anh,” Lâm Trần nói, ánh mắt chân thành.
“Anh tin rằng, chúng ta sẽ chiến thắng.”
Minh Thư gật đầu, nụ cười vẫn nở trên môi, họ cùng nhau nhìn về phía tương lai, nơi mà ánh sáng của sự thật sẽ xua tan mọi bóng tối.