Chương 6: Độc Chất TX-9

Trong cái không khí nặng nề, âm u của Quận 5, Hoàng Vĩnh không thể nào thoát khỏi nỗi lo âu đang bám riết lấy mình.

Gã ngồi co ro trong căn phòng chật chội của một quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt gầy gò, nhấn mạnh những nếp nhăn hằn sâu do những đêm mất ngủ.

Hắn nhìn đồng hồ, lòng nóng như lửa đốt khi nghĩ đến kế hoạch đen tối đang được chuẩn bị.

Gã đã quyết định, không còn cách nào khác ngoài việc phải dùng đến độc chất TX-9, một loại chất cực kỳ nguy hiểm có khả năng hủy hoại gan chỉ trong thời gian ngắn.

TX-9, thứ mà Hoàng Vĩnh đã âm thầm mua chuộc từ một thế lực ngầm, được gã giấu kín trong một ống nhỏ màu đen, chỉ bằng ngón tay cái.

Gã lập kế hoạch để hạ Trịnh Văn Hùng, Chủ tịch Trịnh Gia, nhằm thanh toán mối đe dọa lớn nhất đối với sự nghiệp của mình.

Gã biết rằng chỉ cần một cú đòn trí mạng, mọi thứ sẽ trở về với gã, và Lâm Trần sẽ không còn cơ hội nào để đứng lên.

Tuấn, hộ lý của phòng khám An Tâm, là một mảnh ghép quan trọng trong âm mưu này.

Gã đã mua chuộc hắn bằng những lời hứa hẹn về tiền bạc và vị trí, khiến Tuấn dễ dàng sa vào bẫy.

Gã thì thầm vào tai hắn những lời đầy cám dỗ, như một con cáo mồi lừa dối con gà trong chuồng: ‘Chỉ cần một giọt TX-9 vào nước uống của ông Hùng, mọi thứ sẽ xong xuôi.

Mày sẽ được thưởng lớn.’ Trong khi đó, tại Nhân Y Đường, Lâm Trần đang chăm chú theo dõi từng bước chân của Minh Thư.

Cô mặc một chiếc áo blouse trắng, tóc dài buông nhẹ, ánh mắt sáng rực như những vì sao giữa bầu trời đêm.

Gương mặt cô thoáng nét lo âu khi nghe tin bố cô sẽ đến khám bệnh tại đây.

Lâm Trần cảm nhận được điều đó, trái tim anh thắt lại khi thấy Minh Thư không yên lòng. ‘Minh Thư, em không cần phải lo lắng quá đâu,’ Lâm Trần nhẹ nhàng an ủi, giọng nói trầm ấm, ‘Bố em sẽ ổn thôi.

Chúng ta đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho ông ấy.’ Minh Thư nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt cô chợt tối lại, ‘Nhưng nếu có điều gì xảy ra, em không thể chịu đựng nổi đâu.’ Cô nói, giọng run lên, đôi tay bấu chặt vào nhau, những ngón tay trắng bệch như ngọc.

Lâm Trần đưa tay ra, nắm lấy bàn tay cô, cảm nhận được nhịp đập yếu ớt của lòng tin và sự lo âu. ‘Em hãy tin anh, mọi thứ sẽ ổn.

Chúng ta sẽ cùng vượt qua,’ anh nói, trong lòng thầm hứa sẽ bảo vệ cô, bảo vệ bố cô.

Dù ngoài kia có bao nhiêu hiểm nguy, anh cũng không ngại.

Lâm Trần đã sẵn sàng đối đầu, không chỉ với kẻ thù trong y học mà còn với cả bóng tối đang rình rập bên ngoài.

Trịnh Văn Hùng đến Nhân Y Đường trong trạng thái có phần mệt mỏi, gương mặt ông nhăn nhó vì áp lực công việc.

Ông vừa bước vào, đã được Lâm Trần và Minh Thư đón tiếp nồng nhiệt. ‘Chào Chủ tịch, mời ngài vào trong,’ Lâm Trần mỉm cười, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác bất an.

Trong khi đó, Tuấn, theo lệnh của Hoàng Vĩnh, đã lén lút cho TX-9 vào nước uống của ông Hùng.

Hắn thậm chí còn giả vờ cười nói, tạo không khí thân thiện, nhưng trong lòng lại rạo rực với âm mưu. ‘Chủ tịch, mời ngài dùng nước,’ hắn nói, giọng điệu có phần nịnh bợ.

Ông Hùng không nghi ngờ gì, cầm ly nước lên uống một hơi.

Lâm Trần đứng bên cạnh, cảm giác như có điều gì đó không ổn.

Anh không thể bỏ qua cảm giác hồi hộp ấy, nhưng đã quá muộn.

Chỉ trong chốc lát, gương mặt ông Hùng biến sắc, những giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán ông, ánh mắt bỗng chốc tối lại. ‘Ôi, tôi thấy không khỏe…’ ông nói, giọng khàn khàn, rồi bỗng nhiên ho ra một ngụm máu đen ngòm, tiếng thở dốc như xé toạc không khí, đổ gục xuống sàn nhà.

Cảnh tượng đó khiến Minh Thư hét lên, đôi mắt cô mở to, không tin vào những gì vừa xảy ra.

Lâm Trần lập tức lao về phía ông Hùng, nhưng sự tắc nghẽn của thời gian như ngưng lại. ‘Bố!

Bố!’ Minh Thư kêu lên, nước mắt tuôn trào.

Cô quỳ xuống bên cạnh ông, đôi tay run rẩy, cảm nhận được hơi thở yếu ớt của người cha.

Lâm Trần nhanh chóng kiểm tra mạch của ông Hùng, nhưng tim ông đã đập yếu dần, và sự sống đang trôi qua từng giây một.

Ngay lập tức, tiếng bước chân rầm rập vang lên.

Cảnh sát Quận 5 ập vào, với gương mặt nghiêm nghị, họ lập tức niêm phong phòng khám, và ánh mắt họ hướng về Lâm Trần như một kẻ tình nghi.

Hoàng Vĩnh đứng ở một góc khuất, ánh mắt đầy thỏa mãn khi chứng kiến kế hoạch của mình thành công.

Gã đã sắp đặt tất cả, đẩy Lâm Trần vào chân tường, khiến anh trở thành kẻ bị nghi ngờ trong cái chết của Trịnh Văn Hùng. ‘Lâm Trần, anh sẽ phải trả giá cho những gì đã xảy ra,’ Hoàng Vĩnh thầm nghĩ, trong lòng tràn ngập cảm giác chiến thắng.

Những nụ cười nham hiểm của gã âm thầm vang lên trong không gian tĩnh lặng của Nhân Y Đường, nơi mà chỉ còn lại những tiếng khóc thảm thiết của Minh Thư, và sự hoang mang không thể diễn tả của Lâm Trần.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...