Chương 3: Nhân Y Đường Khai Trương

Gió mùa về mang theo những cơn mưa dày đặc, hạt nước như những viên đạn xối xả hạ xuống phố phường Quận 5, làm cho không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt.

Lâm Trần đứng trước cửa phòng khám An Tâm, cảm giác nặng trĩu trong lòng, nhưng ánh mắt anh lại sáng hơn bao giờ hết.

Ngày hôm nay, cuộc đời anh sẽ bước sang một trang mới, trang mà anh đã dày công xây dựng và chờ đợi.

Trên chiếc ghế sofa êm ái tại một quán cà phê sang trọng đối diện phòng khám, Minh Thư, ái nữ của Trịnh Gia, ngồi đó, vẻ đẹp sắc sảo của cô như ánh sáng giữa không gian ảm đạm.

Cô không chỉ là một người phụ nữ xinh đẹp, mà còn là một chiến lược gia tài ba.

Lâm Trần biết, cô không phải là người dễ dàng để chinh phục.

“Tôi không vội rót ngay 5 tỷ VNĐ cho bạn,” Minh Thư bình thản nói, giọng điệu của cô như một dòng nước lạnh, “Trước tiên, bạn cần chứng minh khả năng của mình.”

Lâm Trần nhướng mày, lòng tự tôn của một bác sĩ không cho phép anh chấp nhận dễ dàng.

“Cô muốn tôi làm gì?”

“Có một ca bệnh rất phức tạp tại biệt thự Trịnh Gia.

Bệnh nhân bị tê liệt chi dưới và mắc bệnh gan hiếm gặp.

Tất cả các bác sĩ hàng đầu đều bó tay.

Nếu bạn cứu được anh ta, tôi sẽ rót vốn cho bạn.”

Minh Thư nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô mạnh mẽ, quyết đoán.

Lâm Trần không do dự.

“Tôi đồng ý.”

Anh đáp, giọng điệu cương quyết.

Bên trong, niềm tin và sự quyết tâm bùng lên như ngọn lửa mãnh liệt.

Trên đường đến biệt thự Trịnh Gia, trong lòng Lâm Trần hiện lên những hình ảnh u ám về bệnh nhân.

Tê liệt chi dưới không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là sự giam cầm tinh thần.

Anh tự nhủ, mình phải làm gì đó để mang lại hi vọng cho người này.

Biệt thự Trịnh Gia hiện ra trước mắt anh, lộng lẫy nhưng cũng mang theo dấu hiệu của sự giàu sang lạnh lùng.

Từng viên gạch, từng khung cửa sổ như muốn nhấn chìm anh trong sự áp lực của nhiệm vụ này.

Anh bước vào, không gian bên trong mát lạnh, nhưng nỗi lo lắng trong lòng anh không hề giảm bớt.

Bệnh nhân nằm đó, một người đàn ông trung niên, gương mặt hốc hác, ánh mắt trũng sâu, vô vọng.

Lâm Trần tiến lại gần, bắt đầu chẩn đoán bằng cách bắt mạch.

Ngón tay anh nhẹ nhàng đặt lên cổ tay bệnh nhân, cảm nhận từng nhịp đập, từng luồng khí.

Kỹ thuật bắt mạch không chỉ là khoa học, mà còn là nghệ thuật.

Anh cảm nhận được sự tắc nghẽn trong huyết mạch, một dấu hiệu cho thấy bệnh lý trong gan đang tác động xấu đến toàn bộ cơ thể.

“Huyết khí không lưu thông, chức năng gan suy yếu, có vẻ như có một sự tích tụ độc tố trong cơ thể,” anh nói, giọng điệu nghiêm túc.

“Tôi sẽ châm cứu và bốc thuốc thảo dược để phục hồi chức năng gan và cảm giác ở chân.”

Minh Thư đứng bên cạnh, ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng.

Cô biết rằng đây không phải là một ca đơn giản.

Nhưng nhìn vào sự quyết tâm trong ánh mắt Lâm Trần, cô cảm thấy một niềm tin dâng lên.

Lâm Trần chuẩn bị dụng cụ châm cứu, tay anh đã quen thuộc với những cây kim nhỏ bé, nhưng lần này, mỗi động tác đều mang theo sự căng thẳng.

Anh chọn huyệt Kỳ Môn, nơi có thể kích thích sự lưu thông huyết khí.

Cây kim đầu tiên được cắm xuống, anh cảm nhận được luồng khí chạy qua, như một dòng điện mạnh mẽ.

Tiếp theo là huyệt Thái Xung, nơi có thể điều hòa chức năng gan, anh cắm kim vào, cảm giác như mình đang kết nối với nguồn năng lượng vô hình.

“Châm cứu không chỉ là về kỹ thuật, mà còn là sự kết nối giữa bác sĩ và bệnh nhân,” anh nghĩ thầm, “mình phải làm cho bệnh nhân cảm nhận được sự sống.”

Trong khi các cây kim từ từ thâm nhập vào da bệnh nhân, Lâm Trần bắt đầu bốc thuốc.

Anh lựa chọn các vị thảo dược tự nhiên như nhân trần, diệp hạ châu, bồ công anh, cỏ mực với tỉ lệ phối ngũ ấm/mát hợp lý.

Mỗi vị thuốc đều mang trong mình một câu chuyện, một tác dụng riêng mà anh đã nghiên cứu kỹ lưỡng.

“Nhân trần giúp giải độc gan, diệp hạ châu hỗ trợ chức năng gan, bồ công anh giúp thanh nhiệt, cỏ mực có tác dụng cầm máu,” anh tự nhủ.

“Tôi sẽ nấu nước thuốc này và cho bệnh nhân uống sau khi đã châm cứu,” Lâm Trần quyết định, lòng tràn đầy quyết tâm.

Anh không chỉ muốn cứu sống người đàn ông này mà còn muốn chứng minh cho Minh Thư thấy khả năng của mình.

Thời gian trôi qua, từng giọt mồ hôi lăn trên trán Lâm Trần, nhưng anh không hề nản lòng.

Các cây kim đã được cắm vào đúng vị trí, anh cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể bệnh nhân.

Anh tiếp tục điều chỉnh lối châm cứu, kích thích các huyệt đạo một cách tinh tế, cảm nhận từng phản ứng của cơ thể.

Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài, Lâm Trần rút các cây kim ra, gương mặt bệnh nhân dần dần hiện lên một chút sắc thái, ánh mắt như bừng tỉnh.

“Tôi cảm thấy… có gì đó đang trở lại,” bệnh nhân thì thào, giọng nói yếu ớt nhưng tràn đầy hy vọng.

Minh Thư đứng bên cạnh, ánh mắt cô rực sáng.

Cô chưa bao giờ thấy ai có thể làm được điều này.

Cô không chỉ nhìn thấy sự hồi phục của bệnh nhân, mà còn thấy sự vĩ đại trong tâm hồn của Lâm Trần.

Cuối cùng, khi bệnh nhân đứng dậy, cảm giác chân trở lại, mọi người xung quanh vỗ tay tán thưởng.

Lâm Trần quay sang nhìn Minh Thư, thấy sự nể phục trong ánh mắt cô.

“Bạn đã làm được điều mà tất cả những bác sĩ khác không thể,” cô nói, giọng đầy cảm xúc.

“Tôi không chỉ muốn chữa bệnh, mà còn muốn mang lại sự sống cho mọi người,” Lâm Trần đáp, ánh mắt anh đầy kiên định.

“Cảm ơn cô đã cho tôi cơ hội.”

Cuối cùng, Minh Thư đứng dậy, rút ra một tờ hợp đồng.

“Chúng ta sẽ chính thức hợp tác. 5 tỷ VNĐ sẽ được chuyển ngay vào tài khoản Vietcombank của bạn, để bạn có thể mở phòng khám Nhân Y Đường.”

Lâm Trần cảm thấy như mình vừa bước ra khỏi một cơn ác mộng.

Mọi thứ đã thay đổi, và giờ đây, anh có thể hiện thực hóa ước mơ của mình.

“Cảm ơn cô, Minh Thư.

Tôi sẽ không phụ lòng tin của cô.”

“Tôi tin vào tài năng của bạn,” Minh Thư mỉm cười, ánh mắt cô lấp lánh như những vì sao giữa bầu trời đêm.

“Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên những điều kỳ diệu.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...