Chương 4: Y Thuật Trực Chiến
Quận 5, giữa cơn mưa rào rạc, thành phố như chìm trong một lớp nước mờ mịt.
Dòng người hối hả trôi qua những con phố sầm uất, nhưng ở trong góc nhỏ của Nhân Y Đường, không khí vẫn đầy nhiệt huyết và hy vọng.
Lâm Trần đứng ở quầy tiếp tân, ánh mắt chăm chú theo dõi từng bệnh nhân bước vào.
Những người nghèo khổ, những người bị bỏ rơi bởi xã hội, giờ đây tìm thấy ánh sáng nơi đây.
Ông Sáu, một người chạy xe ôm đã từng là một phần của cuộc sống nhộn nhịp tại Quận 5, giờ đây chỉ còn là cái bóng gầy gò.
Ông bị xơ gan cổ trướng giai đoạn cuối, bụng phình to như cái trống, gây khó khăn cho từng bước đi.
Hôm nay, khi ông gõ nhẹ cửa, tiếng gõ nhẹ như tiếng chuông báo hiệu sự xuất hiện của một cuộc đời đang thoi thóp.
“Chào bác, bác có thể ngồi đây,” Lâm Trần dịu dàng nói, ánh mắt anh chạm vào ông Sáu, như muốn truyền hơi ấm vào tâm hồn đang lạnh giá của ông.
Ông Sáu gật đầu, bước vào với từng bước đi khó nhọc, ánh mắt ảm đạm như những cơn mưa ngoài kia.
Lâm Trần ngồi xuống, đối diện với ông, và ngay lập tức cảm nhận được sự đau đớn đang hiện hữu trong từng câu chữ của ông Sáu.
“Bác ơi, tôi đã từng đến An Tâm, nhưng họ chỉ xua đuổi tôi, không muốn nhận bệnh nhân như tôi,” ông Sáu nói, giọng nói nghẹn ngào, từng chữ như rơi ra từ trái tim tan vỡ.
Lâm Trần cảm thấy nhói lòng, anh không thể để sự tàn nhẫn của những người khác làm ông Sáu mất đi hy vọng.
“Bác hãy yên tâm, Nhân Y Đường sẽ không như vậy.
Chúng tôi ở đây để giúp đỡ.”
Lâm Trần nhẹ nhàng nói, không quên mỉm cười để tạo sự an tâm cho ông Sáu.
Anh bắt đầu kiểm tra bụng ông Sáu, cảm giác căng cứng dưới bàn tay anh khiến trái tim anh như thắt lại.
Sau khi lắng nghe tình trạng bệnh, Lâm Trần quyết định áp dụng một phác đồ điều trị bài bản.
“Bác cần phải châm cứu ba đợt, mỗi đợt cách nhau một tuần, để giải quyết tình trạng ứ tắc khí huyết trong cơ thể.
Đồng thời, tôi sẽ bốc thảo dược Nam dược như nhân trần, diệp hạ châu, để giải độc và tái tạo gan.
Đó sẽ là liệu pháp dài hạn, giúp bác phục hồi sức khỏe,” Lâm Trần giải thích, giọng nói đầy tự tin, ánh mắt rực lửa như ngọn đuốc giữa đêm tối.
Ông Sáu không còn chút nghi ngờ nào, ông gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng.
Lâm Trần bắt đầu thực hiện châm cứu.
Những cây kim nhỏ nhẹ nhàng đâm vào huyệt Kỳ Môn, Thái Xung, Nhân Trung, mỗi lần đâm vào đều như một phép màu.
Ông Sáu cảm nhận được dòng khí huyết đang lưu thông, sự căng thẳng trong cơ thể từ từ tan biến.
Mồ hôi trên trán ông rịn ra, nhưng đó là dấu hiệu của sự hồi sinh.
Trong khi Lâm Trần chăm sóc ông Sáu, Minh Thư đứng ở một góc phòng, quan sát chăm chú.
Cô không thể không cảm thấy nể phục trước tài nghệ của Lâm Trần.
Mỗi động tác của anh đều đầy sự chuyên nghiệp, từng cử chỉ đều thể hiện sự tận tâm với bệnh nhân.
Minh Thư cảm nhận trong lòng mình một sự rung động, một sức hút không thể chối từ.
“Có lẽ, anh không chỉ là một bác sĩ, mà còn là một thiên thần trong mắt những người như ông Sáu,” Minh Thư thầm nghĩ, ánh mắt hạnh phúc khi nhìn thấy Lâm Trần.
Cô muốn lại gần hơn, muốn trở thành một phần trong sứ mệnh của anh.
Hai tuần trôi qua, mỗi ngày ông Sáu đều đến Nhân Y Đường để nhận điều trị.
Bụng ông dần xẹp lại, sức khỏe hồi phục rõ rệt.
Những người xung quanh không còn thấy ông gầy gò, mà giờ đây là hình ảnh của một người đàn ông có sức sống mãnh liệt.
Lâm Trần tự hào khi thấy sự thay đổi của ông Sáu, và điều đó càng làm mạnh mẽ thêm quyết tâm của anh trong hành trình cứu người.
“Bác ơi, hôm nay cảm giác thế nào?”
Lâm Trần hỏi, nụ cười ấm áp trên môi.
Ông Sáu mỉm cười, đôi mắt ông ngời sáng như ánh bình minh.
“Cảm ơn bác sĩ, tôi cảm thấy khỏe hơn rất nhiều.
Tôi có thể ăn uống và ngủ ngon hơn.
Tôi không còn sợ hãi như trước nữa.”
“Đó là điều tôi mong muốn,” Lâm Trần nói, lòng anh tràn đầy hạnh phúc.
Anh quay sang Minh Thư, ánh mắt họ chạm nhau, một sự kết nối vô hình xuất hiện, như một lời hứa cho tương lai tươi sáng hơn.
“Chúng ta sẽ không dừng lại ở đây,” Lâm Trần quyết tâm, “Bác sẽ là minh chứng cho những gì Nhân Y Đường có thể làm được.”
Đó không chỉ là một hành trình chữa bệnh, mà còn là cuộc chiến với định kiến xã hội, với những kẻ đã từng từ chối những người như ông Sáu.
Lâm Trần và Minh Thư, cùng nhau, sẽ viết tiếp câu chuyện của Nhân Y Đường, không chỉ bằng y thuật, mà còn bằng tấm lòng nhân ái và sự kiên trì không biết mệt mỏi.