Chương 3: Kẻ Phản Bội Trong Phòng Máy
Bảy giờ mười, Minh Lam Intelligence nộp hồ sơ dự thầu bổ sung.
Bảy giờ hai mươi, hệ thống tiếp nhận trả về trạng thái 'đang xác minh'.
Bảy giờ bốn mươi, trạng thái ấy vẫn không thay đổi.
Luật sư của Tuệ Lâm gọi ba cuộc nhưng chỉ nhận được câu trả lời máy móc: hồ sơ có dấu hiệu thiếu phụ lục kỹ thuật.
Khang mở bản nộp lưu tại máy mình.
Phụ lục vẫn ở đó: mười bảy trang mô tả kiến trúc, ba trang quyền sở hữu, một bảng thông số bảo mật.
Nhưng trên bản tải lên cổng thầu, phụ lục bị thay bằng file rỗng chỉ có 0 byte.
Huy chửi nhỏ.
Lan ở đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi nói: "Không phải lỗi mạng.
Có người thay file trước khi ký gói nộp."
Trong phòng, bảy người nhìn nhau.
Đêm qua ai cũng có quyền truy cập thư mục build.
Ai cũng mệt, ai cũng vội, ai cũng có thể trở thành điểm yếu.
Khang không quát.
Anh chỉ yêu cầu mọi người rời tay khỏi bàn phím, rồi bật log audit cục bộ.
Dòng truy cập lạ hiện ra lúc 06:58, từ máy của một kỹ sư mới tên Nam.
Nam là người được Tuệ Lâm thuê gấp qua giới thiệu của một đối tác.
Cậu ta cúi đầu, mặt tái nhợt.
"Em chỉ kiểm tra file thôi.
Em không thay gì cả."
Khang nhìn cậu ta.
"Máy của cậu đăng nhập bằng khóa ai?"
Nam không đáp.
Điện thoại trong túi cậu rung lên liên tục.
Huy bước tới giật lấy, trên màn hình hiện tin nhắn chưa kịp xóa: "Làm tốt.
Phần còn lại chuyển sau khi hồ sơ Minh Lam bị loại."
Cả phòng lạnh xuống.
Nam bật khóc.
Cha cậu đang nợ viện phí, Duy Bách hứa trả toàn bộ nếu cậu chỉ 'làm chậm vài tiếng'.
Cậu nghĩ Minh Lam có tiền, nộp lại là xong, không ngờ hồ sơ có thể bị chặn vĩnh viễn.
Tuệ Lâm đứng dậy, ánh mắt sắc đến mức Nam không dám ngẩng đầu.
"Cậu biết mình vừa phá một gói thầu công không?"
Khang giơ tay ngăn cô.
Anh không tha thứ, nhưng anh cần giải pháp trước khi cần phán xét.
Hạn bổ sung còn đúng mười chín phút.
"Nam, nếu muốn cứu cha mình và cứu cả chính cậu, ngồi xuống.
Ký biên bản tường trình ngay bây giờ.
Ghi rõ ai thuê, chuyển tiền qua tài khoản nào, lúc nào cậu thay file.
Sau đó đưa máy cho Huy trích xuất log."
Nam run rẩy gật đầu.
Huy lập tức tạo bản forensic của ổ cứng.
Lan kiểm tra checksum của phụ lục gốc.
Luật sư soạn đơn khẩn cấp gửi ban tổ chức, kèm bản tường trình, hash file trước và sau khi bị thay, log truy cập nội bộ, cùng đề nghị cho nộp lại vì có hành vi can thiệp trái phép được phát hiện trước thời hạn.
Duy Bách không dừng ở đó.
Tám giờ đúng, một trang tin thân Bach Duong đăng bài: 'Công ty mới của kỹ sư tai tiếng nộp hồ sơ lỗi, năng lực yếu kém'.
Bài viết xuất hiện trước cả khi ban tổ chức công bố bất cứ điều gì.
Rõ ràng họ đã chuẩn bị sẵn kịch bản để biến cú phá hoại thành bằng chứng Minh Lam vô dụng.
Trong khoảnh khắc ấy, Khang thật sự thấy đau.
Không phải vì bị đánh, mà vì chỉ trong một đêm, người của anh đã bị mua.
Anh hiểu thắng một dự án không chỉ cần thuật toán tốt.
Nó cần kỷ luật, quy trình, kiểm soát quyền truy cập, và cả khả năng chịu đòn khi lòng người rạn nứt.
Tuệ Lâm nhìn anh.
"Anh quyết đi.
Nếu rút, tôi chịu được mất 50 tỷ.
Nếu đánh tiếp, chuyện sẽ bẩn hơn."
Khang đóng bản tin bôi nhọ, mở lại dashboard.
"Không rút.
Nhưng từ giờ, Minh Lam không chạy bằng niềm tin mù quáng nữa."
Anh phân quyền lại toàn bộ kho mã.
Mỗi bản build cần hai chữ ký.
Mọi file nộp thầu được đóng gói bằng checksum công khai, gửi đồng thời cho luật sư và ban tổ chức.
Nam bị đình chỉ khỏi hệ thống, nhưng bản tường trình của cậu trở thành mũi dao đầu tiên cắm ngược về phía Duy Bách.
Tám giờ mười bảy, ban tổ chức gửi email chấp thuận cho Minh Lam nộp lại phụ lục vì phát hiện dấu hiệu phá hoại có chứng cứ.
Tám giờ hai mươi, hồ sơ chuyển sang trạng thái hợp lệ.
Không ai reo lên.
Cả phòng chỉ thở phào, như vừa kéo một người khỏi mép vực.
Khang nhìn mọi người, giọng trầm xuống.
"Hôm nay chúng ta thua một ván nhỏ vì quá vội.
Tôi nhận lỗi.
Nhưng chính ván thua này sẽ dạy chúng ta cách thắng sạch ở hội trường."