Chương 2: Năm Mươi Tỷ Không Mua Được Chiến Thắng

Văn phòng tạm của Quỹ Lam Sơn nằm trên tầng hai mươi sáu một tòa nhà ở quận Bình Thạnh.

Khi Nguyễn Minh Khang bước vào, áo sơ mi vẫn còn ẩm, đôi giày để lại những vệt nước dài trên nền gạch xám.

Anh tưởng mình sẽ phải giải thích rất lâu, nhưng Trần Tuệ Lâm chỉ đẩy về phía anh một chiếc khăn sạch và một ly trà nóng.

"Tôi không đầu tư vì thương hại," cô nói.

"Tôi đầu tư vì thuật toán của anh có khả năng giảm kẹt xe ở các nút giao chính ít nhất mười tám phần trăm.

Con số đó đáng tiền."

Khang ngồi xuống, mở chiếc laptop vừa bị rơi.

Màn hình có một vết nứt nhỏ ở góc trái, nhưng ổ cứng vẫn nhận.

Anh cắm khóa bảo mật, nhập mật khẩu, rồi mở kho lưu trữ riêng.

Trên màn hình hiện ra những dòng commit xếp theo thời gian: tên anh, ngày tháng, mô tả từng module, chữ ký GPG hợp lệ.

Tuệ Lâm nghiêng người nhìn.

Cô không hỏi những câu màu mè.

Cô hỏi thẳng vào trọng tâm: "Bach Duong Tech có bản nào?"

"Bản demo giao diện và một mô hình cũ.

Họ không có bộ tối ưu tín hiệu đèn theo dòng phương tiện thời gian thực.

Không có module phát hiện xe ưu tiên.

Không có bộ lọc dữ liệu nhiễu từ camera mưa đêm."

"Vậy ngày mai anh có thể trình bày không?"

Khang im lặng vài giây.

Ngoài cửa kính, Sài Gòn sáng lên bởi những dòng xe đỏ trắng.

Anh nhớ lại ba tháng ngủ trên ghế, nhớ những lần Mai Anh mang cơm đến rồi dần dần chỉ còn hỏi bao giờ anh được thăng chức.

Anh nhớ Duy Bách đứng trên sân khấu nói về 'tầm nhìn' trong khi không phân biệt nổi dữ liệu huấn luyện và dữ liệu kiểm thử.

"Có thể," anh nói.

"Nhưng tôi cần pháp nhân, máy chủ, một nhóm triển khai tối thiểu và quyền đăng ký dự thầu bổ sung trước sáu giờ sáng."

Tuệ Lâm mỉm cười, lấy điện thoại gọi ba cuộc.

Cuộc thứ nhất cho luật sư.

Cuộc thứ hai cho ngân hàng.

Cuộc thứ ba cho một đội kỹ sư từng làm với quỹ của cô trong dự án logistics.

Mười một giờ đêm, tài khoản Vietcombank của công ty mới thành lập nhận đủ 50 tỷ đồng vốn đầu tư.

Tên công ty là Minh Lam Intelligence.

Khang nhìn thông báo giao dịch, trong lòng không hề lâng lâng như tưởng tượng.

Anh chỉ thấy một khối trách nhiệm nặng như bê tông đặt xuống vai.

"Anh có thể đổi ý," Tuệ Lâm nói.

"Ngày mai đối thủ không chỉ là Duy Bách.

Sau lưng hắn có truyền thông, quan hệ và cả những người không muốn thấy một kỹ sư bị sa thải bước vào hội trường."

Khang kéo ghế ngồi trước màn hình lớn.

Anh mở mã nguồn, bắt đầu kiểm tra từng phần.

Những dòng lệnh quen thuộc hiện ra.

Ở góc màn hình, lịch sử commit giống một cuốn nhật ký không biết nói dối.

"Tôi không sợ họ đông," anh đáp.

"Tôi chỉ sợ mình không kịp làm rõ sự thật."

Hai giờ sáng, nhóm kỹ sư đầu tiên đến.

Một người từng làm bản đồ số, một người chuyên hạ tầng cloud, một người là kiểm thử viên có đôi mắt thâm quầng nhưng rất tỉnh.

Nhưng khi Khang hỏi thêm người phụ trách dữ liệu giao thông, cả phòng im lặng.

Hai ứng viên vừa nhận lời đã nhắn hủy vì 'lý do cá nhân'.

Một nhà cung cấp server báo hợp đồng cần duyệt lại.

Tuệ Lâm đặt điện thoại xuống, vẻ mặt lạnh đi.

"Bach Duong đã bắt đầu gọi từng người."

Ngay lúc đó, màn hình giám sát báo đỏ.

Cụm server vừa thuê bị giới hạn băng thông vì giấy tờ xác minh doanh nghiệp chưa hoàn tất.

Bản mô phỏng đứng ở 72%, rồi treo cứng.

Không khí trong phòng tụt xuống như mất điện.

Một kỹ sư trẻ lẩm bẩm: "Nếu sáng mai không có demo sống, mình chỉ còn mấy slide.

Thế thì khác gì họ."

Khang đứng trước màn hình lỗi, nghe rõ tiếng quạt máy chủ quay gằn từng nhịp.

Năm mươi tỷ nằm trong tài khoản, nhưng không mua được thời gian, không mua được niềm tin, càng không mua được một hệ thống chạy ổn trong tám tiếng.

Anh quay sang Tuệ Lâm.

"Tôi cần quyền gọi hai người cũ, dù họ từng từ chối tôi."

"Nếu họ bán đứng anh?"

"Vậy tôi sẽ biết sớm hơn."

Ba giờ sáng, Khang gọi cho Huy, một kỹ sư hạ tầng từng bị Duy Bách cắt thưởng, và Lan, chuyên gia dữ liệu giao thông đang nghỉ việc chăm cha bệnh.

Anh không hứa cổ phần hão, không nói chuyện lý tưởng.

Anh chỉ gửi cho họ log lỗi, bài toán cần giải và một câu: "Nếu còn tin vào thứ chúng ta từng làm, đến giúp tôi một đêm."

Bốn giờ mười, Huy bước vào với balo cũ và hai ổ SSD.

Bốn giờ hai mươi, Lan xuất hiện qua cuộc gọi video từ bệnh viện, giọng khàn nhưng mắt sáng.

"Tôi chỉ có ba tiếng," cô nói.

"Đưa dữ liệu nhiễu đây."

Khang cúi xuống bàn phím.

Đêm đó, không ai nhắc tới tiền.

Họ dựng lại server dự phòng, cắt bỏ module phụ chưa ổn định, viết lại bộ nạp dữ liệu để demo có thể chạy trên hạ tầng tối thiểu.

Tuệ Lâm tự tay ký thêm bảo lãnh thanh toán cho nhà cung cấp, còn luật sư ngồi ngoài hành lang chờ hồ sơ pháp nhân.

Năm giờ bốn mươi, bản mô phỏng đầu tiên chạy qua được nút giao mưa đêm.

Thời gian chờ giảm không đẹp như bản đầy đủ, nhưng nó là dữ liệu sống, là hệ thống thật.

Khang nhìn thanh tiến trình hoàn tất, giọng khàn đi vì thiếu ngủ.

"Chúng ta chưa thắng.

Nhưng ít nhất sáng nay họ không thể giết mình bằng một cú rút server."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...