Chương 1: Thẻ Nhân Viên Bị Bẻ Đôi

Mưa chiều trút xuống đại lộ Nguyễn Huệ, những vệt nước loang trên mặt kính của tòa nhà Bach Duong Tech làm cả thành phố giống như một màn hình bị nứt. Nguyễn Minh Khang đứng giữa sảnh tầng một, áo sơ mi trắng ướt một mảng lớn vì ly cà phê vừa bị hất thẳng vào ngực.

Trước mặt anh, Phạm Duy Bách, tổng giám đốc trẻ của Bach Duong Tech, giơ một tập hồ sơ lên như đang tuyên án.

"Nguyễn Minh Khang, anh bị phát hiện sao chép dữ liệu lõi của dự án AI đô thị thông minh. Công ty quyết định sa thải ngay lập tức và chuyển hồ sơ cho pháp chế."

Tiếng xì xào nổi lên khắp sảnh. Hơn hai trăm nhân viên vừa tan họp đứng thành vòng cung nhìn anh. Có người từng thức trắng cùng Khang ba tháng để sửa mô hình nhận diện giao thông. Có người từng nhận tiền thưởng vì module anh viết. Nhưng lúc này, không ai bước ra nói một câu.

Khang nhìn tập hồ sơ. Trên đó là vài ảnh chụp màn hình bị cắt ghép vụng về, tên tài khoản của anh được khoanh đỏ. Anh bình tĩnh hỏi: "Log truy cập lấy từ máy chủ nào? Ai trích xuất? Hash kiểm tra đâu?"

Duy Bách cười nhạt. Hắn không trả lời, chỉ xoay người về phía đám đông.

"Mọi người nghe chưa? Ăn cắp dữ liệu còn bày đặt hỏi thuật ngữ. Loại kỹ sư như anh ta chính là lý do doanh nghiệp Việt bị coi thường."

Một bóng người bước ra từ bên cạnh Duy Bách. Đó là Lê Mai Anh, trưởng bộ phận truyền thông, cũng là người từng nắm tay Khang dưới cơn mưa mùa trước và nói sẽ cùng anh đi đến cuối con đường. Hôm nay cô mặc váy xanh đắt tiền, cổ đeo sợi dây chuyền mà Duy Bách vừa tặng trong tiệc sinh nhật.

Mai Anh đặt chiếc thẻ nhân viên của Khang lên bàn lễ tân, dùng móng tay sơn đỏ gõ nhẹ hai cái.

"Anh ký biên bản đi. Đừng làm khó mọi người nữa. Không có Bach Duong Tech, anh chỉ là một kỹ sư quèn, ra ngoài cũng chẳng ai thuê."

Câu nói ấy rơi xuống sảnh như một cái tát. Bàn tay Khang hơi siết lại, nhưng anh không nổi giận. Anh chỉ nhìn cô rất lâu, lâu đến mức nụ cười trên môi Mai Anh bắt đầu cứng lại.

Hai bảo vệ tiến lên. Một người giật balo khỏi vai anh, người còn lại túm cánh tay kéo anh về phía cửa xoay. Laptop cá nhân của Khang rơi xuống nền đá, cạnh máy va mạnh tạo thành một tiếng khô khốc. Trong đám đông, có người bật cười.

Duy Bách cúi xuống nhặt chiếc thẻ nhân viên, bẻ đôi nó trước mặt Khang.

"Từ giây phút này, anh không còn liên quan gì đến dự án. Ngày mai trong buổi đấu thầu, Bach Duong Tech sẽ đại diện thành phố trình bày toàn bộ giải pháp AI. Còn anh, tốt nhất nên về quê sửa máy in."

Khang bị đẩy ra ngoài mái hiên. Mưa tạt ngang làm mặt anh lạnh buốt. Chiếc balo bị ném theo sau, giấy tờ rơi tung tóe xuống vũng nước.

Anh cúi xuống nhặt từng tờ. Giữa đống giấy ướt có một bản sao hợp đồng ủy quyền công nghệ ký từ sáu tháng trước, khi Bach Duong Tech còn chưa tin dự án này có thể thành công. Duy Bách từng lười đọc điều khoản. Mai Anh từng chê anh quá cẩn thận. Còn Khang, trong những đêm ba giờ sáng ở phòng máy lạnh buốt, đã âm thầm lưu lại toàn bộ nhật ký commit, bản thiết kế lõi và chữ ký thời gian của từng module.

Một chiếc Mercedes màu đen dừng trước mái hiên. Cửa xe mở ra. Trần Tuệ Lâm bước xuống, tay cầm ô, ánh mắt sắc như ánh đèn phản chiếu trên mặt đường.

"Anh Khang, tôi đến hơi muộn."

Khang nhận ra người phụ nữ từng lặng lẽ ngồi cuối hội trường trong buổi demo nội bộ tháng trước, người duy nhất hỏi đúng vào thuật toán lõi thay vì chỉ nhìn slide đẹp.

Tuệ Lâm đưa cho anh một phong bì chống nước.

"Quỹ của tôi đã xem bản thiết kế anh gửi. Nếu anh còn muốn dự thầu, tôi có thể rót 50 tỷ ngay tối nay."

Phía sau cửa kính, Duy Bách và Mai Anh vẫn đang nhìn ra, vẻ mặt từ khinh thường chuyển thành nghi hoặc.

Khang cầm phong bì, ngẩng đầu nhìn logo Bach Duong Tech sáng rực trong mưa.

"Ngày mai gặp lại ở hội trường đấu thầu. Lúc đó, tôi sẽ cho họ biết thứ bị bẻ đôi hôm nay không phải danh dự của tôi, mà là đường lui của họ."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...