Chương 7: Người Cắt Đoạn Video
Ba ngày sau, kết quả đấu thầu được công bố. Minh Lam Intelligence thắng gói thầu thí điểm AI đô thị thông minh. Không phải vì câu chuyện bị hại cảm động, mà vì điểm kỹ thuật cao nhất, hồ sơ sở hữu rõ ràng nhất và bản demo duy nhất chạy được trên dữ liệu sống.
Buổi họp báo được tổ chức tại chính hội trường từng chứng kiến Khang bị chất vấn. Lần này, bảng tên trước mặt anh không còn là 'cựu kỹ sư Bach Duong Tech'. Nó ghi rõ: Nguyễn Minh Khang, Giám đốc công nghệ Minh Lam Intelligence.
Mẹ Khang ngồi hàng ghế đầu. Bà mặc áo dài giản dị, mắt đỏ nhưng lưng thẳng. Khi phóng viên hỏi Khang muốn nói gì với những người từng mắng anh trên mạng, anh chỉ đáp:
"Tôi mong từ nay, khi một người kỹ sư nói về bằng chứng, mọi người cho anh ta cơ hội mở máy tính trước khi ném đá."
Tuệ Lâm đứng cạnh anh, mỉm cười. Khi ánh đèn flash dồn dập sáng lên, cô chủ động nắm tay anh trước mặt tất cả mọi người.
"Minh Lam sẽ không chỉ làm dự án này," cô nói với báo chí. "Chúng tôi sẽ xây một công ty nơi người tạo ra giá trị được gọi đúng tên."
Đúng lúc đó, một phóng viên đứng lên, hướng micro về phía Lê Mai Anh đang ngồi ở khu đại diện Bach Duong.
"Cô Mai Anh, cô là trưởng phòng truyền thông đã phát đi thông cáo tố ông Khang ăn cắp dữ liệu. Theo kết luận kỹ thuật hôm nay, cáo buộc đó sai. Cô có chịu trách nhiệm về đoạn video cắt ghép trong ngày ông Khang bị sa thải không?"
Cả hội trường quay lại. Mai Anh cứng người. Lớp trang điểm tinh tế không che nổi sắc mặt tái nhợt của cô.
Phóng viên thứ hai tiếp lời: "Có nguồn tin cho biết video gốc dài 11 phút, nhưng bản cô gửi báo chí chỉ còn 23 giây, cắt mất phần ông Khang yêu cầu kiểm tra log và phần ông Duy Bách từ chối cung cấp bằng chứng. Cô có phủ nhận không?"
Mai Anh mở miệng, nhưng không có câu trả lời trôi chảy nào đi ra. Cô từng rất giỏi biến lời nói thành vũ khí. Nhưng trước hàng chục máy quay, chính thứ vũ khí ấy quay lại kề vào cổ cô.
Đại diện Bach Duong vội đứng lên: "Công ty sẽ rà soát nội bộ, hiện chưa thể bình luận."
Nhưng Tuệ Lâm đã chuẩn bị xong. Cô đặt lên màn hình chuỗi email từ phòng truyền thông Bach Duong gửi cho các trang tin, trong đó người gửi là Mai Anh. File đính kèm mang tên final_cut_Khang_leak_data.mp4. Metadata thể hiện nó được xuất từ máy của Mai Anh lúc 19:42, chỉ mười bảy phút sau khi Khang bị ném khỏi sảnh.
Khang không nói gì. Anh chỉ nhìn cô.
Ánh mắt ấy còn nặng hơn mọi lời trách móc. Mai Anh nhớ lại những đêm anh ngồi viết mã đến kiệt sức, nhớ những hộp cơm cô từng đặt cạnh bàn anh, nhớ lúc cô chọn đứng dưới ánh đèn của Duy Bách vì nghĩ quyền lực mới là lối ra nhanh nhất. Cô đã không chỉ rời bỏ Khang. Cô đã giúp biến nỗi nhục của anh thành sản phẩm truyền thông.
Cuối cùng, cô cúi đầu.
"Tôi... đã cắt video theo chỉ đạo của ông Phạm Duy Bách. Tôi biết bản đầy đủ không chứng minh được anh Khang ăn cắp dữ liệu, nhưng tôi vẫn gửi bản cắt cho báo chí."
Tiếng máy ảnh vang lên liên tục. Đại diện Bach Duong lập tức tuyên bố đình chỉ chức vụ trưởng phòng truyền thông của Mai Anh để phục vụ điều tra nội bộ. Nhưng mọi người đều hiểu, chức vụ ấy đã rơi khỏi tay cô từ giây phút cô thừa nhận sự thật.
Mai Anh nhìn Khang, giọng nghẹn lại: "Em xin lỗi."
Khang im lặng một lúc rồi đáp: "Lời xin lỗi đó cô nên nói với mẹ tôi, với đội kỹ sư bị bôi nhọ, và với chính nghề truyền thông mà cô đã dùng để bóp méo sự thật."
Mai Anh bật khóc. Không ai vỗ vai cô. Không ai che máy quay giúp cô như cách cô từng cắt đi những phần bất lợi cho người khác.
Ở cuối hội trường, tin tức mới hiện lên trên màn hình điện thoại của nhiều phóng viên: Phạm Duy Bách bị điều tra vì làm giả tài liệu, phá hoại hồ sơ dự thầu, vu khống và chỉ đạo chỉnh sửa dữ liệu kỹ thuật. Cổ phiếu công ty mẹ của Bach Duong giảm mạnh ngay trong phiên chiều.
Khang nhìn bàn tay Tuệ Lâm đang nắm tay mình. Anh không thấy hả hê ồn ào. Anh chỉ thấy một cánh cửa mới mở ra sau rất nhiều đêm dài.
Ngoài kia, thành phố vẫn kẹt xe, vẫn ồn ào, vẫn có những đèn đỏ kéo dài khiến người ta sốt ruột. Nhưng trên màn hình phía sau anh, hệ thống Minh Lam đang vẽ những tuyến đường xanh đầu tiên.
Và lần này, tên Nguyễn Minh Khang nằm ở dòng đầu tiên của bản thiết kế, rõ ràng, không ai có thể xóa.