Chương 5: Khi Cả Mạng Quay Lưng

Dù phần demo của Minh Lam Intelligence khiến hội trường chấn động, kết quả đấu thầu không được công bố ngay.

Ban tổ chức tuyên bố cần bốn mươi tám giờ để xác minh tranh chấp sở hữu trí tuệ.

Với người ngoài, đó là một quyết định cẩn trọng.

Với Khang, đó là khoảng trống để Duy Bách phản công.

Ngay chiều hôm ấy, mạng xã hội bùng nổ.

Hàng chục trang tin đăng cùng một tiêu đề: 'Kỹ sư cũ dùng tài liệu nội bộ để cắn ngược công ty'.

Một đoạn video được cắt từ hội trường chỉ giữ lại cảnh Khang mở mã nguồn, kèm lời bình ác ý rằng anh đang trình diễn thứ đánh cắp.

Đối tác hạ tầng cloud vừa ký biên bản ghi nhớ với Minh Lam gọi điện xin tạm dừng.

Một chuyên gia giao thông từng khen demo cũng nhắn rằng ông bị yêu cầu không phát biểu thêm.

Thậm chí văn phòng tạm của công ty mới bị một nhóm người lạ kéo đến giơ bảng đòi 'trả lại công nghệ cho doanh nghiệp Việt'.

Trong phòng họp nhỏ, các kỹ sư nhìn Khang.

Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: nếu cơn bão này kéo dài, 50 tỷ vốn đầu tư có thể biến thành tro trước khi công ty kịp ký hợp đồng đầu tiên.

Tuệ Lâm đặt máy tính bảng xuống bàn.

Trên màn hình là biểu đồ truyền thông đỏ rực.

"Họ đánh rất đúng điểm yếu.

Công ty mới, chưa có uy tín, anh lại vừa bị sa thải.

Nếu mình chỉ thanh minh, người ta sẽ nghĩ mình đuối lý."

Khang nhìn dòng bình luận đang chạy.

Có người mắng anh phản bội.

Có người lôi cả mẹ anh, một giáo viên đã nghỉ hưu, ra chế giễu vì 'dạy con ăn cắp'.

Đến câu đó, bàn tay anh đang đặt trên bàn khẽ run lên.

Tuệ Lâm thấy rõ.

Cô không an ủi bằng lời sáo rỗng.

Cô chỉ kéo ghế ngồi cạnh anh.

"Muốn thắng sạch thì phải chịu qua đoạn bẩn nhất.

Nhưng anh không cần chịu một mình."

Khang nhắm mắt vài giây.

Khi mở mắt ra, vẻ dao động đã biến mất.

"Duy Bách không tự tin vào hồ sơ pháp lý, nên mới đánh truyền thông.

Nghĩa là hắn sợ xác minh."

Anh mở lại toàn bộ kho dữ liệu.

Không chỉ commit, còn email trao đổi, biên bản họp, file ghi âm cuộc họp kỹ thuật, hóa đơn mua thiết bị thử nghiệm bằng tiền cá nhân.

Nhưng những thứ đó rời rạc.

Muốn dư luận hiểu, cần một nhát cắt đủ rõ mà vẫn không biến thành màn kể khổ.

Đêm đó, Minh Lam tổ chức một buổi livestream kỹ thuật công khai.

Không khóc lóc, không xin thương hại.

Khang chỉ trình bày cách xác minh quyền tác giả của phần mềm: chữ ký số, hash commit, timestamp độc lập, log build, email xác nhận yêu cầu tính năng.

Anh nói chậm, rõ, để cả người không biết lập trình cũng hiểu rằng mã nguồn có dấu vân tay.

Ở cuối buổi, anh nhìn vào camera.

"Tôi đề nghị Bach Duong Tech cùng tôi mở kho mã đã niêm phong trước hội đồng chuyên gia vào sáng mai.

Nếu tôi sai, tôi rút khỏi dự án và xin lỗi công khai.

Nếu họ sai, tôi muốn họ xin lỗi không chỉ tôi, mà cả những kỹ sư từng bị cướp công trong im lặng."

Thông điệp ấy lan đi nhanh hơn mọi bài bôi nhọ.

Lần đầu tiên, bình luận bắt đầu đổi chiều.

Người trong ngành công nghệ chia sẻ livestream, giải thích thêm về commit và chữ ký số.

Một số nhân viên cũ của Bach Duong Tech ẩn danh kể rằng Duy Bách từng nhiều lần nhận công của cấp dưới.

Nhưng đòn phản công cũng kéo đến ngay trong đêm.

Tài khoản mẹ Khang bị đào lên, số điện thoại cá nhân của bà bị phát tán.

Bà gọi cho anh, giọng cố bình tĩnh nhưng vẫn run: "Khang à, mẹ không hiểu chuyện công ty.

Nhưng mẹ biết con không lấy của ai cái gì."

Khang đứng ngoài ban công rất lâu.

Gió đêm thổi qua thành phố, lạnh và rát.

Anh nhìn xuống dòng xe không ngủ, khẽ đáp: "Ngày mai con sẽ kết thúc chuyện này."

Trong phòng họp, Tuệ Lâm nhận được một email ẩn danh từ một địa chỉ nội bộ Bach Duong.

Chỉ có một dòng: "Nếu muốn biết ai cắt video bôi nhọ Khang, hãy hỏi trưởng phòng truyền thông."

Cô nhìn sang Khang.

Cả hai không cần nói tên.

Mai Anh cuối cùng cũng bước vào ván cờ, không còn đứng ngoài bằng vẻ mặt vô tội được nữa.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...