Chương 9: Bẫy Lòng Tham Của Cha Nuôi
Cả đêm đó, Khải không chợp mắt. Trong đầu anh, những mảnh ghép của những gì vừa xảy ra cứ xoay vòng, và đến lúc bình minh ló rạng, anh đã có một quyết định.
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua những tán cây xanh mướt, chiếu lên khuôn mặt của Trần Minh Khải, khiến anh cảm thấy như đang lạc giữa một bức tranh sống động.
Nhưng tâm trí anh lại lặng lẽ đắm chìm trong những kế hoạch tỉ mỉ mà anh đã dày công chuẩn bị.
Hai bàn tay anh nắm chặt lại, mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi lụa.
Hắn không thể quên được ánh mắt khinh bỉ của người cha nuôi, Trần Văn Vinh, và gã anh họ, Trần Minh Tuấn, khi họ đuổi anh ra khỏi công ty một cách nhẫn tâm.
Họ đã tước đoạt quyền thừa kế tập đoàn dệt may trị giá 2000 tỷ đồng mà anh đã dành cả thanh xuân để phấn đấu.
Nhưng giờ đây, Khải đã có Đinh Lan Anh bên cạnh – một nữ luật sư M&A không chỉ sắc sảo mà còn vô cùng mạnh mẽ.
Họ đã cùng nhau lập nên một kế hoạch tái cấu trúc pháp lý để lật ngược thế cờ, và hôm nay là ngày mà Khải sẽ thực hiện bước đi quyết định trong kế hoạch của mình.
“Chúng ta phải khiến cho họ tin rằng xưởng dệt đang gặp khủng hoảng nghiêm trọng,” Đinh Lan Anh nói, ánh mắt sáng rực lên sự quyết tâm.
“Nếu họ bán đi một lượng cổ phần chiến lược, chúng ta sẽ có cơ hội thâu tóm.”
Khải gật đầu, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng.
Anh biết rằng lòng tham luôn là một con dao hai lưỡi, nhưng lần này, anh không thể cho phép bản thân thất bại.
“Tôi đã chuẩn bị một bản báo cáo tài chính giả, cho thấy tình hình sản xuất đang đi xuống.
Nếu họ thấy được điều đó, họ sẽ sợ hãi và hành động.”
Cả hai người họ đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
Khải đã mời các phóng viên đến nhà máy dệt để đưa tin về tình hình kinh doanh.
Anh đã thuê một nhóm người giả vờ là công nhân để tạo ra một bầu không khí hỗn loạn.
Âm thanh máy móc kêu vang vọng khắp nhà máy, và những khuôn mặt lo lắng của công nhân càng khiến cho câu chuyện trở nên thuyết phục hơn bao giờ hết.
“Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta sẽ thả thông tin giả ra ngoài thị trường,” Khải nói, giọng điệu của anh tràn đầy quyết tâm.
“Hãy khiến cho mọi người nghĩ rằng chúng ta đang ở trong một cuộc khủng hoảng không thể cứu vãn.”
Đinh Lan Anh gật đầu, đôi mắt cô lấp lánh một sự phấn khích khó tả.
“Tôi sẽ kết nối với một số nhà đầu tư, khiến họ tin rằng bây giờ là thời điểm thích hợp để rút lui.
Họ sẽ không muốn thấy giá cổ phiếu lao dốc thêm nữa.”
Khải nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mà bầu trời xanh trong vắt như không có một gợn mây.
Nhưng trong lòng anh, một cơn bão đang dồn dập, với những dự tính, những toan tính chồng chất lên nhau.
Anh biết rằng, nếu thành công, anh sẽ có thể thâu tóm lại những cổ phần quan trọng mà trước đây đã bị tước đoạt.
“Nhưng có một điều tôi lo lắng,” Khải nói, giọng anh trầm xuống.
“Nếu họ phát hiện ra kế hoạch của chúng ta, mọi thứ sẽ đổ bể.”
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Đinh Lan Anh đáp lại, vẻ kiên định trong ánh mắt.
“Hãy nhớ rằng, lòng tham sẽ mù quáng họ.
Họ sẽ không nghĩ rằng có ai đó có thể làm điều này với họ.”
Với những kế hoạch đã vạch ra, Khải và Đinh Lan Anh bắt đầu thực hiện từng bước một.
Khải gọi điện cho một số đối tác thân thiết, khéo léo thả thông tin về tình hình xưởng dệt đang gặp khó khăn.
Anh cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng khi nghe những câu hỏi ngờ vực từ phía đối tác, nhưng anh vẫn giữ được bình tĩnh.
“Tôi đã nghe thông tin rằng xưởng dệt của bạn đang gặp vấn đề,” một giọng nói cất lên từ đầu dây bên kia, với sự quan tâm không thể giấu được.
“Có thật như vậy không?”
“Đúng vậy,” Khải trả lời, cố gắng giữ giọng mình không run rẩy.
“Chúng tôi đang gặp phải một số vấn đề trong khâu sản xuất và cần một thời gian để khắc phục.”
“Tôi e là chúng tôi sẽ phải xem xét lại các khoản đầu tư,” giọng nói đó vang lên, sự hoài nghi đã rõ ràng hơn.
“Chúng tôi không thể mạo hiểm với một dự án có nguy cơ cao.”
Khải cúp máy, và trong lòng anh nở một nụ cười chiến thắng.
Mọi thứ đang diễn ra theo đúng kế hoạch mà anh đã vạch ra.
Anh biết rằng, chỉ cần người cha nuôi và gã anh họ của mình cảm thấy bất an và quyết định bán bớt cổ phần, thì Khải sẽ có cơ hội để thâu tóm lại những gì mình đã mất.
Những ngày tiếp theo trôi qua, Khải và Đinh Lan Anh tiếp tục thả thông tin ra ngoài, khiến cho không khí càng ngày càng căng thẳng.
Những tin đồn về việc xưởng dệt gặp khó khăn lan rộng ra khắp nơi, và những nhà đầu tư bắt đầu có dấu hiệu lo lắng.
Họ không muốn mạo hiểm với số tiền đầu tư của mình.
Cuối cùng, một buổi chiều, Khải nhận được một cuộc gọi từ Trần Văn Vinh.
Giọng của ông ta đầy lo lắng: “Minh Khải, tôi nghe nói rằng xưởng dệt của con đang gặp khó khăn.
Có đúng không?”
“Cha, con không muốn làm cha lo lắng,” Khải trả lời, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh.
“Nhưng thực sự là... chúng con gặp một số vấn đề.”
“Tôi nghĩ chúng ta cần xem xét lại tình hình,” Trần Văn Vinh nói, giọng ông có phần chần chừ.
“Có thể chúng ta nên bán bớt một phần cổ phần để chốt lời trước khi mọi thứ trở nên tệ hơn.”
Khải cảm thấy một niềm vui trỗi dậy trong lòng.
Đây chính là điều mà anh đã chờ đợi.
“Nếu cha nghĩ vậy, con sẽ không phản đối,” anh nói, giọng điệu giả vờ lo lắng.
“Con chỉ muốn đảm bảo rằng mọi thứ sẽ ổn.”
“Được rồi, tôi sẽ bàn với Minh Tuấn,” Trần Văn Vinh nói trước khi cúp máy.
Khải thở phào nhẹ nhõm, lòng anh tràn đầy sự phấn khích.
Anh đã thành công trong việc thuyết phục họ bán bớt cổ phần.
Một bước nữa, kế hoạch của anh sẽ được thực hiện.
Đinh Lan Anh cũng nhìn thấy sự hưng phấn trong ánh mắt của Khải, và cô nở một nụ cười rạng rỡ.
Họ đang ở rất gần với chiến thắng cuối cùng.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, Khải biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc.
Nhưng hôm nay, anh đã một lần nữa đặt những viên gạch đầu tiên cho một tương lai tươi sáng hơn, nơi mà anh sẽ lấy lại những gì đã mất và hơn thế nữa.