Chương 10: Đại Hội Cổ Đông Sấm Sét
Không khí vẫn còn nặng nề từ những gì xảy ra trước đó. Khải ngồi thẳng lưng, nhìn vào khoảng tối trước mắt — và bắt đầu tính bước tiếp theo.
Trong không khí căng thẳng của đại hội cổ đông, ánh đèn chói lóa từ những chiếc đèn chùm lấp lánh rọi xuống hội trường lớn của khách sạn Sang Trọng, nơi mà những cổ đông của tập đoàn dệt may Bình Thịnh đang tụ họp.
Những gương mặt đầy lo âu, mồ hôi lấm tấm trên trán, và những ánh mắt dò xét nhau như thể họ đang đứng trên bờ vực của một quyết định mang tính sống còn.
Trần Minh Khải và Đinh Lan Anh bước vào, tạo nên một làn sóng xôn xao trong đám đông.
Lan Anh, với bộ vest đen sang trọng, mái tóc buông xõa và một phong thái tự tin, nhanh chóng thu hút sự chú ý.
Khải đi bên cạnh, dáng người cao ráo, ánh mắt sắc bén như dao, mang theo một cuốn hồ sơ dày cộp.
Họ như những chiến binh vừa trở về từ một trận chiến khốc liệt.
Khải dừng lại ở giữa hội trường, nhìn quanh một lượt, đôi mắt anh dừng lại ở gương mặt của cha nuôi - người đã tước đoạt mọi thứ của anh.
Gương mặt ông ta hiện rõ sự hoang mang và lo lắng, còn gã anh họ thì đang tỏ ra rất tự mãn, thậm chí còn cười khẩy.
“Xin chào quý vị cổ đông,” Khải bắt đầu, giọng nói của anh vang lên như tiếng sấm giữa trời quang.
“Hôm nay, tôi đến đây không chỉ để tham gia đại hội mà còn để mang đến một thông điệp rõ ràng: Tập đoàn dệt may Bình Thịnh không thể bị thao túng bởi những kẻ phản bội.”
Những tiếng xì xào nổi lên, nhưng Khải không để tâm.
Anh tiếp tục, “Tôi đã trở lại với tư cách là người sở hữu 51% cổ phần chi phối của tập đoàn này.”
Tiếng trầm trồ vang lên, những gương mặt bỗng chốc chuyển từ hoang mang sang ngạc nhiên.
Gã anh họ như bị tát vào mặt, sắc mặt xanh mét, trong khi cha nuôi đứng sững lại, không tin nổi vào tai mình.
“Ông có chứng nhận không?” gã anh họ gắt gỏng, giọng nói lộ rõ sự hoảng sợ.
Khải mỉm cười, từ từ mở cuốn hồ sơ ra, lấy ra một tờ giấy chứng nhận.
“Đây, chính thức từ Ủy ban Chứng khoán Nhà nước .
Mọi thứ đều hợp pháp.
Tôi đã đấu tranh cho quyền lợi của mình và giờ đây, tôi sẽ bãi nhiệm toàn bộ hội đồng quản trị cũ.”
Khung cảnh hội trường trở nên im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Khải.
Anh cảm nhận được nhịp tim mình đập loạn xạ, nhưng anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu.
Anh không thể để những kẻ phản bội tiếp tục lợi dụng quyền lực của mình.
“Tôi đã làm việc với Cục Cảnh sát Điều tra Tội phạm Kinh tế và Tham nhũng , và họ đang có mặt ở đây,” Khải tiếp tục, giọng nói rắn rỏi đầy quyết tâm.
“Họ sẽ tiến hành điều tra về những hành vi lừa đảo và cố ý hủy hoại tài sản doanh nghiệp mà các ông đã thực hiện.”
Chưa kịp để gã anh họ phản ứng, cánh cửa hội trường mở ra, và một nhóm người mặc đồng phục cảnh sát bước vào.
Ánh mắt họ sắc lạnh, khiến cho không khí trong hội trường trở nên ngột ngạt.
Khải không thể không cười thầm khi nhìn thấy cha nuôi và gã anh họ sững sờ, như thể họ vừa thấy ma.
“Ông Trần Văn Hòa và ông Trần Minh Quang, xin mời hai ông đi theo chúng tôi,” một trong số họ lên tiếng, giọng nói cứng rắn như sắt thép.
“Các người đang làm gì vậy?
Đây là cuộc họp cổ đông hợp pháp!” cha nuôi gào lên, nhưng giọng ông đã mất đi sự tự tin.
Cảnh sát không nói thêm một lời nào, họ tiến lại gần và bắt đầu tiến hành thủ tục bắt giữ.
“Ông đã lừa dối các cổ đông, đã làm tổn hại đến tài sản của tập đoàn này.
Chúng tôi không thể để những kẻ như ông tiếp tục lộng hành,” Khải nói, ánh mắt anh vẫn giữ vững, không hề run sợ.
Mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi lụa của anh, nhưng anh không để tâm đến điều đó.
“Đừng có làm bậy!
Chúng ta có thể thương lượng, hãy để mọi thứ bình thường trở lại!” gã anh họ hét lên, nhưng tiếng hét của hắn chỉ như tiếng vọng lại trong không gian im ắng.
“Thời gian thương lượng đã qua rồi,” Khải lạnh lùng đáp, “Giờ đây, công lý sẽ được thực thi.
Tất cả những người đã tham gia vào âm mưu này sẽ phải trả giá.”
Đám đông cổ đông đứng dậy, tiếng vỗ tay vang lên như sấm rền.
Họ đã chứng kiến một cuộc chiến không tưởng, một màn lật kèo ngoạn mục mà họ không thể nào tưởng tượng nổi.
Họ đã thấy Khải, người từng bị đuổi ra, giờ đây trở thành người nắm giữ vận mệnh của tập đoàn mà họ đã từng yêu quý.
“Cảm ơn tất cả các cổ đông đã tin tưởng tôi,” Khải nói, ánh mắt rực lửa, “Tôi sẽ cùng Lan Anh đưa tập đoàn này trở lại con đường phát triển bền vững.”
“Chúng tôi tin tưởng anh!”
Một cổ đông lớn tuổi lên tiếng, khiến cho không khí tràn ngập hy vọng.
“Hãy cứu lấy tập đoàn!”
“Chúng tôi sẽ làm!”
Lan Anh khẳng định, ánh mắt cô đầy quyết tâm.
Khải nhìn Lan Anh, và trong khoảnh khắc ấy, anh biết rằng họ đã chiến thắng.
Họ đã không chỉ lấy lại được tập đoàn mà còn lấy lại được niềm tin từ những cổ đông, và cả sự tôn trọng từ những người từng coi thường họ.
Khải và Lan Anh bước ra khỏi hội trường, ánh sáng mặt trời rọi vào, như thể chào đón họ trở lại.
Họ đã viết nên một chương mới cho tập đoàn dệt may Bình Thịnh, và lần này, không ai có thể ngăn cản họ.