Chương 5: Khủng Hoảng Niêm Phong Nhà Máy
Đêm đó, Khải nằm nhìn trần nhà và tự hỏi điều gì đang xảy ra trong lòng mình — rồi lật người, gạt đi, và tập trung vào những việc còn quan trọng hơn.
Ánh nắng vàng rực rỡ của buổi sáng Bình Thịnh bị che lấp bởi những đám mây đen kịt của sự lo âu và bất an.
Tại nhà máy dệt may, bầu không khí nặng nề như thể có một cơn bão sắp sửa ập đến.
Trần Minh Khải đứng giữa xưởng sản xuất, đôi mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính với những thông báo từ ngân hàng thương mại cổ phần kỹ thương Việt Nam.
Một thông báo mà anh chưa bao giờ nghĩ tới - tài khoản của nhà máy đã bị phong tỏa.
Vài giây trôi qua, nhưng cảm giác như hàng thế kỷ, nhịp tim của anh đập loạn xạ như thể đang ở giữa một cuộc chiến sống còn.
“Khải, có chuyện gì vậy?”
Giọng nói của Đinh Lan Anh vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Cô đứng đó, mái tóc đen dài buông xõa, ánh mắt sắc bén như dao, nhưng lúc này cũng không thể che giấu sự lo lắng.
“Nhà máy bị cơ quan thuế đình chỉ hoạt động.
Họ nói rằng có dấu hiệu vi phạm pháp luật trong báo cáo tài chính,” Khải thở hắt ra, tay bấu chặt vào cạnh bàn.
“Tài khoản của chúng ta bị phong tỏa, và không có cách nào rút ra được.”
“Đồ khốn nạn!”
Lan Anh quát lên, những ngón tay cô bấu chặt vào bàn, như thể để kiềm chế sự tức giận đang dâng trào.
“Họ đang cố tình đè bẹp chúng ta.
Phải có cách gì đó để phản công lại.”
Khải nhìn vào mắt cô, trong đó có một sự kiên quyết mà anh chưa từng thấy.
“Nếu họ đã chơi trò bẩn, thì chúng ta cũng phải chuẩn bị cho một cuộc chiến.”
Nhưng điều đó không dễ dàng.
Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, thông tin về việc nhà máy bị đình chỉ hoạt động đã lan truyền như virus.
Hàng trăm công nhân, những người đã làm việc miệt mài dưới ánh đèn neon, giờ đây đứng ngồi không yên.
Những giọng nói hoang mang, những ánh mắt lo lắng, và tiếng thì thầm lẫn lộn làm cho không khí càng trở nên ngột ngạt.
“Chúng ta có nên đình công không, Khải?”
Một công nhân đứng lên, đôi tay run rẩy, giọng nói gần như không thể nghe thấy.
“Nếu không, chúng ta sẽ mất lương.”
“Chúng tôi không thể để mình bị đè bẹp như vậy,” một người khác lên tiếng.
“Chúng ta đã làm việc hết mình, và giờ lại phải lo lắng về việc có còn công việc hay không.”
Khải cảm thấy như có hàng triệu mũi tên đâm vào trái tim mình.
Anh không chỉ là người đứng đầu nhà máy, mà còn là người bạn, người đồng nghiệp của họ.
“Tôi hiểu nỗi lo của mọi người.
Chúng ta sẽ không từ bỏ.
Hãy tin tưởng vào tôi.
Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này.”
Và rồi, những tiếng vỗ tay vang lên, nhưng không đủ để xua tan đi sự lo âu trong lòng anh.
Anh biết rằng, nếu không tìm ra cách để giải quyết tình hình này, mọi thứ sẽ sụp đổ.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Lan Anh nói, ngồi xuống cạnh Khải, ánh mắt tập trung.
“Chúng ta sẽ phải thu thập chứng cứ và đưa ra phản biện với các cơ quan.
Hãy tìm ra lý do mà họ đã đình chỉ hoạt động.”
“Có thể họ đã bị thông tin sai lệch,” Khải gợi ý, “có thể là do đối thủ của chúng ta.”
“Đúng vậy,” Lan Anh gật đầu, “nếu họ đang tung tin đồn thất thiệt, chúng ta cần chứng minh điều ngược lại.
Hãy liên hệ với các báo chí, để họ đưa tin về sự thật.”
Khải gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy lo lắng.
Mặc dù có Lan Anh bên cạnh, nhưng sự bất an vẫn hiện hữu.
“Nếu không, chúng ta sẽ bị bóp nghẹt giữa cuộc chiến này.”
Thời gian trôi qua, và những cuộc điện thoại tới tấp từ các công nhân khiến Khải cảm thấy như đang đứng giữa dòng nước lũ.
Mỗi câu hỏi, mỗi tiếng thở dài đều như một nhát dao đâm vào tâm trí anh.
Rồi đến lúc, khi mà mọi thứ dường như đã vượt quá tầm kiểm soát, một ý tưởng bất ngờ lóe lên trong đầu anh.
“Lan Anh, chúng ta cần tổ chức một cuộc họp báo,” Khải thốt lên.
“Chúng ta sẽ công khai vấn đề này và kêu gọi sự hỗ trợ từ cộng đồng.”
“Nhưng điều đó có thể gây ra rủi ro,” Lan Anh nhíu mày, “Nếu không có bằng chứng cụ thể, chúng ta có thể bị phản đòn.”
“Không còn thời gian để chần chừ!”
Khải quyết liệt.
“Chúng ta cần phải hành động ngay lập tức.”
Và thế là, cuộc họp báo được tổ chức trong vòng 24 giờ.
Được sự hỗ trợ từ những luật sư hàng đầu và các chuyên gia truyền thông, Khải và Lan Anh đứng trước hàng loạt phóng viên, ánh đèn flash sáng chói, trong khi hàng triệu người đang xem từ màn hình tivi và điện thoại di động.
“Chúng tôi không vi phạm pháp luật,” Khải lên tiếng, giọng nói mạnh mẽ vang vọng khắp hội trường.
“Chúng tôi đã làm việc chăm chỉ, và chúng tôi sẽ không để mình bị bóp nghẹt bởi những tin đồn thất thiệt.”
Nhưng ngay sau đó, một phóng viên đã đứng lên, hỏi một câu mà Khải không thể ngờ tới.
“Ông có thể giải thích về lý do mà chính phủ đã đình chỉ hoạt động nhà máy không?”
Khải cảm thấy như trái tim mình ngừng đập, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Chúng tôi đang làm việc với cơ quan thuế để giải quyết vấn đề này.
Chúng tôi sẽ cung cấp đầy đủ thông tin cần thiết để chứng minh sự minh bạch trong hoạt động của mình.”
“Nhưng nếu ông không thể chứng minh điều đó, liệu ông có nghĩ rằng công ty sẽ đứng vững trước áp lực này?”
Khải hít một hơi thật sâu, cảm giác như có hàng triệu ánh mắt đang đổ dồn vào mình.
“Chúng tôi sẽ không từ bỏ.
Chúng tôi là một tập thể mạnh mẽ, và chúng tôi sẽ vượt qua thử thách này.”
Cuộc họp báo kết thúc với những câu hỏi chưa được trả lời, nhưng Khải biết rằng, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.
Anh và Lan Anh sẽ phải nỗ lực gấp bội để không chỉ cứu vãn nhà máy, mà còn để lấy lại quyền thừa kế mà anh đã bị tước đoạt.
Dù cho cơn bão có ập đến, họ sẽ đứng vững như một tấm chắn, không để bất kỳ ai có thể đè bẹp được ước mơ của mình.