Chương 1: Đuổi Khỏi Hội Đồng Quản Trị
Trần Minh Khải đứng lặng người giữa không gian lạnh lẽo của văn phòng hội đồng quản trị, những ánh mắt sắc lẻm từ các thành viên trong ban quản trị như những nhát dao cứa vào tâm trí anh.
Mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi lụa, cổ họng anh khô rát, không thể phát ra lời nào.
Trước mặt anh, gã anh họ mưu mô, Trần Hữu Toàn, đang ngồi tựa lưng vào ghế, khuôn mặt đầy vẻ thỏa mãn, ánh mắt lấp lánh như những viên kim cương đắt giá.
"Mày đã không còn chỗ đứng ở đây nữa, Khải.
Tất cả cổ phần của mày đã thuộc về tao và cha nuôi của chúng ta.
Cái tập đoàn dệt may này sẽ không còn chỗ cho một kẻ thất bại như mày!"
Toàn nói với giọng điệu chế nhạo, như thể anh ta đang thưởng thức một vở kịch hài hước.
Những lời lẽ của Toàn như những viên đạn bắn thẳng vào lòng tự tôn của Khải.
Anh cảm thấy nhịp tim mình đập loạn xạ, từng cơn giận dữ dâng trào.
"Mày đã dùng tài liệu giả để lừa đảo!
Tất cả những gì mày có được đều không chính đáng!"
Khải gằn từng chữ, ngón tay run rẩy bấu chặt vào cạnh bàn gỗ bóng loáng.
Cha nuôi của Khải, Trần Minh Hòa, ngồi bên cạnh Toàn, gương mặt ông hiện lên sự lạnh lùng.
Ông ta không hề tỏ ra một chút cảm thông nào.
"Con không hiểu gì cả, Khải.
Tập đoàn này cần một người lãnh đạo mạnh mẽ, không phải là một kẻ mộng mơ như con."
Khải cảm thấy như trời đất sụp đổ.
Những năm tháng anh cống hiến cho tập đoàn, những đêm thức trắng để hoàn thành dự án, tất cả đều trở thành vô nghĩa.
"Cha!
Con không thể tin được!
Tại sao cha lại làm vậy?"
Giọng anh run rẩy, trào dâng nước mắt.
"Cái mà con gọi là tình cảm gia đình không còn tồn tại ở đây, Khải.
Chúng ta chỉ có lợi ích mà thôi.
Bây giờ con hãy biến khỏi nơi này trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn!"
Minh Hòa quát lên, ánh mắt ông ta như lửa đốt, không một chút thương xót.
Các thành viên trong ban quản trị đứng dậy, ánh mắt họ không chút cảm thông, như đang chờ đợi một màn kịch thú vị.
Một vài người thậm chí còn khẽ cười khi thấy Khải rơi vào thế bí.
Khải cảm thấy như bị hàng trăm cái nhìn chĩa thẳng vào mình, xấu hổ và tủi nhục dâng trào.
"Tôi sẽ không đi!
Tôi sẽ không để họ đuổi tôi như thế này!"
Khải hét lên, giọng nói vang dội khắp căn phòng, nhưng trong lòng anh biết rằng anh đang ở thế yếu.
"Mày không có lựa chọn nào khác.
Mày chỉ là một kẻ vô dụng mà thôi!"
Toàn lại tiếp tục nhạo báng.
Khải hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
Anh quét ánh mắt một lượt qua từng thành viên trong ban quản trị, mỗi người đều có vẻ mặt thờ ơ, như thể họ không hề quan tâm đến số phận của anh.
"Chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Tôi sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy đâu!"
Anh tuyên bố, cố tạo ra một hình ảnh mạnh mẽ dù bên trong trái tim đang rạn vỡ.
Khi Khải rời khỏi văn phòng, từng bước chân của anh như nặng trĩu.
Gót giày cao gót của Toàn gõ xuống nền đá hoa cương sắc lạnh làm anh cảm thấy như có hàng nghìn mũi dao đâm vào lòng.
Anh không thể tin được rằng mình đã bị phản bội bởi chính những người mà mình tin tưởng nhất.
Ra tới cửa, Khải quay lại nhìn một lần nữa.
Những khuôn mặt lạnh lùng, những ánh mắt khinh bỉ, tất cả như dán chặt vào anh.
"Mày sẽ phải trả giá cho những gì mày đã làm!"
Khải thầm nghĩ, quyết tâm trỗi dậy.
Đêm đó, trong căn phòng tối tăm, Khải ngồi trầm tư, lòng đầy u uất.
Anh biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc.
Đinh Lan Anh, nữ luật sư M&A nổi tiếng Hà Ngoại, sẽ là người đồng hành cùng anh trong kế hoạch phục hưng tập đoàn.
Anh không thể chấp nhận thất bại, không thể để mọi công sức và mồ hôi của mình trở thành vô nghĩa.
Khải mở laptop, tìm kiếm thông tin về Đinh Lan Anh.
Những hình ảnh và bài viết về cô hiện lên trên màn hình, từng chữ một như tiếp thêm sức mạnh cho anh.
"Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ, và tôi sẽ lật ngược thế cờ!"
Khải thầm hứa với chính mình, ánh mắt anh sáng rực rỡ, đầy quyết tâm.