Chương 1: Đuổi Khỏi Sân Khấu Hoàng Gia
Nguyễn Hoàng Long đứng lặng lẽ ở góc sân khấu, nơi ánh đèn chói lòa chỉ tỏa sáng một phần của không gian rộng lớn của Nhà hát Phương Nam Hà Ngoại.
Trái tim anh như bị bóp nghẹt bởi nỗi đau và sự tức giận.
Vở kịch ballet mà anh đã dồn toàn bộ tâm huyết suốt bốn năm qua, giờ đây bị gã Giám đốc nghệ thuật hống hách, Trần Minh Quân, cướp đi một cách trắng trợn.
Quân, với bộ vest đen bóng bẩy và mái tóc chải chuốt cẩn thận, đi lại trong phòng tập với dáng vẻ tự mãn.
Đôi mắt hắn lấp lánh sự đắc thắng, như thể đang thưởng thức một vở kịch mà chính hắn là đạo diễn.
Hắn đã chỉ tay vào bản thảo vở diễn của Long, nhạo báng: "Cái này, cậu không đủ tài năng để thực hiện.
Tôi sẽ đảm nhận nó.
Còn cậu?
Hãy chuẩn bị rời khỏi nơi này ngay lập tức!"
Ngón tay Long run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất lực.
Anh nhìn gã đàn ông đang lộng lẫy kia, lòng đầy chua xót.
"Đó là thành quả của tôi!
Vở diễn này là cuộc đời tôi!"
Long hét lên, giọng nói của anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Nhà hát.
Hắn chỉ cười khẩy, giọng điệu lạnh lùng: "Cuộc đời của cậu?
Tôi thì có thể dễ dàng góp nhặt những ý tưởng từ các tác phẩm nổi tiếng khác, và biến chúng thành của riêng mình.
Cậu nghĩ ai sẽ tin vào một người như cậu, một kẻ đạo nhái?"
Những lời lẽ độc địa của Quân như những mũi tên xuyên thấu trái tim Long.
Anh cảm thấy như có hàng ngàn mảnh kính vỡ đâm vào tâm hồn mình.
Nhìn quanh, anh thấy ánh mắt ngạc nhiên, xót thương của các diễn viên trong đoàn.
Họ là những người đã cùng anh trải qua từng giây phút của quá trình sáng tạo, nhưng giờ đây, họ chỉ có thể đứng nhìn, không dám lên tiếng.
“Cậu không có quyền đuổi tôi!”
Long gắt lên, nhưng trong lòng anh biết, quyền lực của Quân lớn hơn tất cả.
Hắn đã thuyết phục ban quản lý Nhà hát rằng vở diễn này là một sự lãng phí, rằng Long không đủ khả năng để thực hiện nó.
Quân bước tới gần, đôi mắt hắn hằn lên sự chế giễu, "Tôi không cần quyền, tôi chỉ cần quyết định.
Cậu hãy rời khỏi đây trước khi tôi phê duyệt đơn xin nghỉ việc của cậu."
Hắn vừa nói vừa ký vào một tờ giấy, ánh mắt không rời khỏi Long.
“Tôi sẽ không đi.”
Long đứng thẳng, nhưng những ngón tay của anh bấu chặt vào cạnh bàn gỗ, lòng dạ như bị dồn vào chân tường.
Mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi lụa, nhưng anh không cho phép mình lùi bước.
Quân hất hàm, “Cậu thực sự nghĩ rằng cậu có thể thay đổi quyết định của tôi?
Cậu chỉ là một mảnh ghép nhỏ bé trong bức tranh lớn của nghệ thuật.
Tôi sẽ biến cậu thành một kẻ không tên, một kẻ bị lãng quên trong lịch sử nghệ thuật.”
Những từ đó như một nhát dao, cắt sâu vào lòng tự trọng của Long.
Bất chấp mọi thứ, anh không thể để gã này làm tổn thương đến vở diễn của mình, và trên hết, là sự nghiệp của mình.
Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh.
“Tôi sẽ không để cho hắn biến tôi thành một kẻ vô danh.”
Long thầm nghĩ, một lửa quyết tâm bùng lên trong anh.
Anh không thể để Quân thắng lợi dễ dàng như vậy.
Cần phải chiến đấu, không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả những ai đã tin tưởng vào anh.
“Được, nếu anh muốn đuổi tôi, tôi sẽ không để điều đó xảy ra mà không có sự phản kháng.”
Long lên tiếng, giọng nói của anh giờ đây đã không còn run rẩy, mà chứa đầy sức mạnh.
Quân nhìn anh, vẻ mặt không còn kiêu ngạo như trước.
Hắn nhướng mày, dò xét: “Cậu sẽ làm gì?
Hãy nhớ rằng tôi có quyền lực trong tay.
Một kẻ như cậu không thể làm gì.”
“Tôi sẽ chứng minh cho anh thấy rằng tôi có thể làm hơn cả những gì anh nghĩ.
Tôi sẽ khôi phục lại vở diễn này và biến nó thành một hiện tượng mà anh không thể nào chối bỏ!”
Long tuyên bố, ánh mắt của anh rực lửa.
Quân cười nhạt, “Hãy xem cậu có làm được hay không.”
Hắn vẫy tay, ra hiệu cho nhân viên an ninh đến.
“Đưa hắn ra ngoài, không cần phải mất thời gian với một kẻ như vậy.”
Những người bảo vệ tiến đến, nhưng Long không sợ hãi.
Anh biết rằng đây không phải là hồi kết, mà là khởi đầu cho một cuộc chiến khác.
Anh đã mất vở diễn của mình, nhưng không mất đi đam mê và quyết tâm.
“Tôi sẽ trở lại, và khi đó, anh sẽ hối hận.”
Long khẳng định, rồi quay lưng bước ra khỏi Nhà hát, để lại sau lưng những ánh mắt tiếc nuối của các diễn viên, những người đã chứng kiến toàn bộ sự việc.
Họ đứng yên, như thể không dám tin vào những gì vừa xảy ra.
Trái tim Long nặng trĩu, nhưng trong anh đã hình thành một quyết tâm mạnh mẽ.
Cuộc sống không thể dễ dàng như vậy, và anh đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không chỉ vì bản thân mà còn vì nghệ thuật mà anh yêu quý.
Nhà hát Phương Nam Hà Ngoại vẫn đứng đó, như một chứng nhân cho những giấc mơ và nỗi đau.
Nhưng Long biết, một ngày nào đó, ánh đèn sẽ lại sáng rực rỡ, và cái tên của anh sẽ vang vọng khắp nơi.