Chương 2: Nữ Chủ Tịch Đế Chế Giải Trí

Cảm giác đó còn vương vấn mãi. Long biết mình không nên để tâm — nhưng có những thứ không thể kiểm soát chỉ bằng lý trí.

Gió nhẹ thổi qua sân khấu Nhà hát Phương Nam Hà Ngoại, nơi mà những giấc mơ nghệ thuật từng được xây dựng và vỡ vụn.

Giữa những ánh đèn lấp lánh, Lê Bích Ngọc, Chủ tịch tập đoàn giải trí hàng đầu Việt Nam V-League, đang ngồi trong một góc khuất của phòng tập nhỏ, nơi mà các nghệ sĩ ballet thường luyện tập những động tác tinh tế.

Cô không ngờ rằng, trong khoảnh khắc này, một thiên tài đang tỏa sáng rực rỡ, nhưng lại bị vùi dập bởi những toan tính của những kẻ thừa thãi quyền lực.

Bích Ngọc, với mái tóc dài óng ả buông xõa, ánh mắt sắc sảo và một thần thái đầy tự tin, đã bị thu hút bởi một đoạn clip ngẫu hứng mà một người bạn gửi cho cô.

Đó là hình ảnh của Nguyễn Hoàng Long, một vũ công từng là niềm tự hào của Nhà hát Phương Nam, giờ đây lại bị đuổi khỏi sân khấu này trong nhục nhã.

Cô không thể tin vào mắt mình khi thấy Long thể hiện những động tác ballet điêu luyện, kết hợp giữa kỹ thuật hoàn hảo và cảm xúc mãnh liệt.

Mỗi bước nhảy của Long như là một bản hợp xướng của cơ thể, hòa quyện giữa nghệ thuật và đam mê.

Làn da anh bóng loáng dưới ánh đèn, mỗi nhịp chân chạm xuống sàn gỗ như phát ra những âm thanh vang dội, tỏa ra sự cuốn hút không thể cưỡng lại.

Đôi mắt anh, ánh sáng lấp lánh, tràn đầy sự khát khao và mộng mơ, khiến Bích Ngọc cảm thấy như mình đang nhìn thấy cả một cuộc đời, một giấc mơ bị đánh cắp.

Khi đoạn clip kết thúc, Bích Ngọc ngồi lại, lòng đầy bối rối.

Cô không thể nào quên được những động tác mạnh mẽ nhưng lại đầy cảm xúc của Long, tựa như một nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng của cuộc sống.

Cô cảm nhận được nỗi đau và sự chịu đựng mà anh đã trải qua, và hơn hết, cô cảm thấy cần phải làm điều gì đó để cứu lấy tài năng này.

Cô quyết định phải gặp Long.

Với quyết tâm trong mắt, Bích Ngọc đứng dậy, đi ra khỏi phòng tập một cách vội vã.

Khi bước ra ngoài, không khí trong lành của Hà Ngoại dường như cũng không thể làm dịu đi sự nóng lòng trong lòng cô.

Bích Ngọc biết rằng, sự xuất hiện của cô có thể sẽ là một bước ngoặt trong cuộc đời của Long.

Chẳng bao lâu sau, cô đã có mặt tại một quán cà phê nhỏ xinh nằm bên bờ sông Hoài, nơi Long thường lui tới để tìm kiếm sự bình yên cho tâm hồn.

Bích Ngọc ngồi đó, trong bộ trang phục thanh lịch, với chiếc váy màu xanh lơ và đôi giày cao gót, nhưng lòng cô lại cảm thấy nặng nề.

Cô không biết mình nên bắt đầu như thế nào khi gặp Long, người mà cô chưa bao giờ tiếp xúc trước đây.

Một lúc sau, Long xuất hiện, khuôn mặt anh có vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt anh vẫn rực rỡ như ánh sao.

Khi nhìn thấy Bích Ngọc, anh dừng lại, ngạc nhiên và không biết phải phản ứng ra sao.

"Xin chào, tôi là Lê Bích Ngọc", cô mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh.

Long đáp lại bằng một cái gật đầu lặng lẽ, trong lòng đầy hoài nghi.

"Cô tìm tôi có việc gì?"

- anh hỏi, giọng nói trầm, ánh mắt không rời khỏi cô.

Bích Ngọc cảm nhận được sự dè dặt trong từng lời nói của anh.

"Tôi vừa xem một đoạn clip của anh, và tôi bị cuốn hút bởi tài năng của anh.

Tôi muốn giúp đỡ anh, để mọi người biết đến anh một lần nữa," cô nói, trong khi lòng mình thổn thức.

Long nhìn sâu vào mắt cô, sự kỳ vọng và nghi ngờ đan xen trong tâm trí.

"Giúp đỡ tôi?

Tại sao cô lại muốn làm điều đó?"

- anh hỏi, giọng điệu vẫn không hoàn toàn thoải mái.

Bích Ngọc có thể cảm nhận được sự phòng thủ trong từng câu hỏi của anh.

"Bởi vì tôi tin rằng tài năng của anh không thể bị chôn vùi như vậy.

Anh xứng đáng được đứng trên sân khấu lớn, không phải chỉ là một vũ công bình thường," cô khẳng định, ánh mắt kiên định.

Long im lặng, lòng anh như bị xoắn lại.

Những kỷ niệm về sự nhục nhã, về những lời vu cáo và sự phản bội của giám đốc nghệ thuật vẫn còn in đậm trong tâm trí anh.

"Cô có biết tôi đã bị đuổi khỏi Nhà hát Phương Nam ra sao không?"

- anh hỏi, giọng nói mang chút châm biếm.

Bích Ngọc gật đầu, cô đã nghe nhiều về những điều này từ những người bạn trong giới nghệ thuật.

"Tôi biết, nhưng tôi không quan tâm đến điều đó.

Tôi quan tâm đến tài năng của anh," cô nhấn mạnh.

Cuộc đối thoại kéo dài, từng câu từng chữ như những mũi tên đâm sâu vào tâm trí của Long.

Anh cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt của Bích Ngọc, nhưng cũng cảm thấy lo lắng cho tương lai của mình.

"Nếu tôi đồng ý, thì cô sẽ làm gì?"

- anh hỏi, không giấu nổi sự do dự.

Bích Ngọc mỉm cười, tựa như ánh mặt trời xua tan đi sương mù.

"Tôi sẽ tài trợ cho một vở diễn của anh, một vở ballet mà anh sẽ tự tay sáng tạo.

Anh có thể tự do thể hiện tài năng của mình mà không bị ràng buộc bởi những điều kiện hay áp lực nào cả," cô nói, giọng điệu tràn đầy hy vọng.

Long ngạc nhiên, không khỏi cảm thấy hứng thú.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có người sẵn sàng đứng về phía mình, ủng hộ và tin tưởng vào tài năng của mình.

"Nhưng cô biết rằng, để làm được điều đó sẽ cần rất nhiều thời gian và công sức," anh nói, giọng điệu có chút e ngại.

Bích Ngọc gật đầu, ánh mắt quyết tâm.

"Tôi biết.

Nhưng nếu không bắt đầu từ bây giờ, thì sẽ không bao giờ có cơ hội nào khác nữa."

Cuộc trò chuyện giữa Bích Ngọc và Long như một bản giao hưởng của hy vọng và khát khao.

Cả hai hiểu rằng đây có thể là khởi đầu cho một cuộc hành trình đầy gian nan, nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Long, với tài năng nghệ thuật tuyệt vời, và Bích Ngọc, với sức mạnh của một nữ doanh nhân tài ba, họ có thể cùng nhau tạo ra một vở ballet chấn động, không chỉ dành cho khán giả Việt Nam mà còn cho thế giới.

Và như thế, trong không gian của quán cà phê nhỏ bên bờ sông Hoài, một cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối bắt đầu.

Long và Bích Ngọc không biết rằng, họ sẽ phải đối mặt với rất nhiều thử thách, nhưng trong sâu thẳm lòng mình, họ đã quyết định chiến đấu cho những điều họ tin tưởng, cho tài năng và cho ước mơ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...