Chương 4: Phá Hoại Đạo Cụ Diễn

Khoảnh khắc đó sẽ khắc vào trí nhớ — nhưng chỉ trong một chớp mắt, thực tại kéo Long trở lại: trận chiến vẫn còn dang dở.

Ánh đèn mờ ảo của rạp diễn Nhà hát Phương Nam Hà Ngoại hòa quyện cùng những tiếng nhạc du dương từ vở ballet mới của Nguyễn Hoàng Long.

Mọi người đều hăng say tập luyện, từng động tác uyển chuyển, từng bước nhảy như được dệt bằng những giấc mơ.

Thế nhưng, trong bóng tối, một âm mưu đen tối đang được dàn dựng.

Nguyễn Hoàng Long, với sự chăm sóc của Lê Bích Ngọc, đã tìm lại được ánh sáng trong nghệ thuật.

Nhưng ngoài kia, kẻ phản diện, Giám đốc nghệ thuật cũ của anh, vẫn không từ bỏ ý định hãm hại.

Hắn ngồi trong một quán cà phê tồi tàn giữa thành phố, ánh mắt quắc lên sự tàn bạo, tay cầm ly cà phê nguội ngắt, như chính vận mệnh của hắn.

“Không thể để hắn sống yên ổn.

Vở kịch này nhất định phải thất bại!” , hắn gằn giọng, những ngón tay siết chặt ly cà phê.

Hắn đã thuê một nhóm người lén lút đột nhập vào rạp diễn trong đêm, nhằm phá hoại mọi thứ mà Long đã dày công xây dựng.

Trong khi đó, Lê Bích Ngọc cùng với đội ngũ nghệ sĩ đang chăm chú tập luyện cho buổi kiểm duyệt quyết định.

Không khí ngập tràn sự hân hoan, nhưng trong lòng Long lại có một nỗi lo lắng mơ hồ.

Anh thở dài, ánh mắt lướt qua từng diễn viên, cảm nhận sự căng thẳng tràn ngập trong không gian.

“Ngọc, em có cảm thấy điều gì không ổn không?”

Long hỏi, giọng anh lộ rõ sự trăn trở.

“Anh đừng lo, tất cả sẽ ổn thôi.

Chúng ta đã chuẩn bị rất kỹ càng cho buổi diễn này.

Hãy tin vào tài năng của mình,” Ngọc khích lệ, nụ cười của cô như ánh nắng xuyên qua những đám mây u ám.

Bất chợt, những tiếng động lạ từ bên ngoài vang lên, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa rạp.

Một nhóm người lén lút, trong bóng tối, đang chuẩn bị cho âm mưu của chúng.

Họ không biết rằng, Long và Ngọc đã có những biện pháp bảo mật an toàn nhất cho vở diễn.

Đêm đến, khi mọi người đã rời khỏi rạp, nhóm người của kẻ phản diện bắt đầu hành động.

Họ lén lút cắt đứt dây cáp treo bảo hộ, và rải đinh sắt lên sàn diễn, những âm thanh khẽ khàng vang lên trong đêm tĩnh mịch.

Họ không thể ngờ rằng, một cặp mắt tinh tường đang theo dõi từng bước di chuyển của họ.

“Chúng ta phải báo cho Long và Ngọc ngay lập tức!” một nhân viên bảo vệ thì thầm, trong lòng anh dâng lên nỗi lo sợ.

Nhưng tiếng thì thầm của anh không thể ngăn cản được những kẻ đã lên kế hoạch tỉ mỉ.

Khi ánh sáng bắt đầu chiếu vào rạp vào sáng hôm sau, không khí tràn ngập sự hồi hộp.

Từng diễn viên, từng nhạc công đều cảm nhận được rằng, đây chính là thời điểm quyết định cho sự nghiệp của họ.

Long đứng ở giữa sân khấu, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không thể không cảm thấy lo lắng.

Anh thở hắt ra, cố gắng làm chủ bản thân.

“Mọi người, hôm nay chúng ta sẽ thể hiện điều tuyệt vời nhất mà chúng ta đã chuẩn bị.

Hãy để tâm hồn của mỗi người hòa quyện vào nhau,” Long nói, giọng anh vang vọng, đầy sức mạnh.

Tuy nhiên, nỗi lo lắng trong lòng anh chưa bao giờ nguôi ngoai.

Buổi kiểm duyệt bắt đầu, từng bước nhảy của các diễn viên trở nên nhẹ nhàng, uyển chuyển, mê hoặc.

Nhưng khi phần quan trọng nhất của vở diễn đến, một tiếng rít sắc lạnh vang lên, sàn diễn rung chuyển.

Một diễn viên trượt chân, ngã nhào xuống và tiếng thét đầy khiếp sợ vang lên.

“Cẩn thận!

Có đinh!” một giọng nói vang lên, nhưng đã quá muộn.

Một cơn hoảng loạn ngay lập tức bùng nổ.

Từng diễn viên hoảng hốt, không biết phải làm gì, trong khi Long đứng ngẩn ngơ, ánh mắt tuyệt vọng nhìn về phía những người đã từng tin tưởng vào anh.

Nhưng giữa dòng đời chao đảo, một quyết định kiên quyết đã hình thành trong anh.

Anh không thể để điều này xảy ra.

Dù có phải đối mặt với mọi khó khăn, anh sẽ bảo vệ những người anh yêu thương, những người đã cùng anh trải qua những ngày tháng khó khăn nhất.

“Tất cả mọi người, hãy bình tĩnh!”

Long gào lên, giọng anh như một mũi tên đâm xuyên qua không khí.

“Chúng ta phải tìm ra những kẻ đứng sau vụ này.”

Ngọc đứng bên cạnh, ánh mắt kiên định.

“Anh không đơn độc.

Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Cả hai ánh mắt gặp nhau, như một lời hứa, như một lời thề.

Họ sẽ không để cho kẻ phản diện thắng cuộc.

Trong khi đó, nhóm người đã thực hiện âm mưu đang ẩn mình trong bóng tối, nhìn thấy cảnh tượng hoảng loạn bên trong rạp diễn.

Họ cười khẩy, nhưng không hề biết rằng, một cơn bão đang hình thành từ ý chí không khuất phục của Long và Ngọc.

Câu chuyện chưa dừng lại đây.

Một cuộc chiến không chỉ giữa nghệ thuật và sự tàn nhẫn, mà còn là cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa những giấc mơ và những âm mưu xấu xa.

Long đã tìm thấy sức mạnh từ những người xung quanh, và cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...