Chương 7: Đòn Trả Thù Phong Tỏa Sân Khấu
Đêm đó, Long nằm nhìn trần nhà và tự hỏi điều gì đang xảy ra trong lòng mình — rồi lật người, gạt đi, và tập trung vào những việc còn quan trọng hơn.
Nhà hát Phương Nam Hà Ngoại lừng lững giữa lòng thủ đô, những ánh đèn vàng rực rỡ chiếu xuống như muốn xua tan đi những nỗi u ám bên trong.
Nhưng hôm nay, không khí nơi đây lại tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Từng tiếng bước chân lanh lảnh trên nền gạch hoa cương, từng tiếng thì thầm của các nghệ sĩ như hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đầy căng thẳng.
Nguyễn Hoàng Long đứng ngây người trước cửa rạp, ánh mặt đầy quyết tâm nhưng cũng không thiếu phần lo âu.
Mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi lụa của anh, khiến anh phải khẽ khàng lau đi.
Từ khi bị Giám đốc nghệ thuật cũ cướp đi vở kịch ballet tâm huyết, Long đã không ngừng đấu tranh để giành lại không chỉ danh tiếng mà còn cả sự nghiệp của mình.
Nhưng giờ đây, khi tin tức về việc gã phản diện đang cấu kết với những nhà tài trợ cũ để phong tỏa rạp hát lan truyền, lòng anh lại dấy lên nỗi lo sợ không thể tả.
“Chúng ta không thể để cho hắn làm vậy được!”
- Lê Bích Ngọc, Chủ tịch tập đoàn giải trí hàng đầu Việt Nam, đứng bên cạnh Long, ánh mắt sắc bén như dao.
Cô mặc một bộ vest đen thanh lịch, tóc buộc gọn gàng nhưng cũng không kém phần quyến rũ.
“Hắn muốn làm gì?
Để một mình ta đứng lên chống lại hắn?”
“Ngọc, không phải chỉ có ta.
Hắn có thể phong tỏa rạp hát, nhưng ta có hợp đồng liên kết nghệ thuật quốc tế được phê duyệt bởi Bộ Văn hóa,” Long nói với giọng đầy tự tin, nhưng trong lòng anh vẫn còn chút hoài nghi.
“Nếu chúng ta có thể mang hợp đồng đó ra, hắn sẽ không còn chỗ đứng.”
“Chúng ta sẽ không chỉ lấy lại vở diễn mà còn phải trừng trị hắn.
Hắn đã phản bội, đã cướp đi giấc mơ của nhiều người,” Ngọc khẳng định, đôi môi cong lên trong một nụ cười tự tin, ánh mắt như lửa hừng hực.
“Hãy để ta lo phần pháp lý.
Ta đã chuẩn bị mọi thứ.”
Long không khỏi cảm thấy ấm lòng trước sự quyết tâm của Ngọc.
Cô không chỉ đơn thuần là một nữ doanh nhân tài ba, mà còn là người bạn đồng hành sát cánh bên anh trong cuộc chiến này.
“Cám ơn Ngọc.
Nếu không có cô, tôi không biết mình sẽ ra sao.”
Nhưng ngay khi họ đang bàn bạc, từ phía xa, Giám đốc nghệ thuật cũ đã xuất hiện, gương mặt hắn nhếch lên trong một nụ cười mỉa mai.
Hắn khoác một chiếc áo khoác đen bóng loáng, bên trong là bộ vest trắng phau, tạo nên một hình ảnh đầy kiêu ngạo và châm biếm.
“Nguyễn Hoàng Long, mày nghĩ rằng mình có thể quay lại với cái Nhà hát này sao?
Không có cửa đâu!”
“Hắn đang cố gắng làm gì?”
- Ngọc hỏi, nét mặt đầy bối rối.
Cô không thể hiểu nổi sự tự mãn của gã.
“Mày không nhận ra rằng mày đã thất bại rồi sao?”
“Thất bại?”
- Hắn cười khẩy, đôi mắt sáng lên như những viên đá quý.
“Mày không biết đâu, trò chơi này còn lâu mới kết thúc.
Ta đã có những nhà tài trợ đứng sau, họ sẽ không cho phép mày biểu diễn ở đây.”
Long không thể chịu đựng thêm nữa.
Anh tiến lên một bước, ánh mắt giận dữ như lửa.
“Hãy nghe cho kỹ, tôi sẽ không để cho hắn cướp đi giấc mơ của mình thêm một lần nào nữa.
Tôi sẽ chiến đấu đến cùng!”
“Thật ngu ngốc!”
- Gã giám đốc nghệ thuật cũ cười lớn, âm thanh vang vọng khắp không gian.
“Mày không có gì trong tay cả!
Ai sẽ giúp mày?
Cái tập đoàn của mày không có tiếng nói trong ngành nghệ thuật này.”
Mặc dù Long cảm thấy cơ thể mình như bị chèn ép bởi những lời lẽ của hắn, nhưng anh vẫn đứng vững, không để cho sự sợ hãi xâm chiếm tâm trí.
“Đó là điều mày đã sai.
Ta có hợp đồng, ta có sự hỗ trợ pháp lý từ Lê Bích Ngọc.
Hắn không có quyền cản trở chúng ta!”
Ngọc đứng bên cạnh Long, ánh mắt kiên định.
“Đúng vậy.
Chúng ta sẽ không để cho hắn làm vậy.
Chúng ta sẽ mang hợp đồng đó ra ánh sáng.”
“Hợp đồng?”
- Hắn nhếch môi, rồi bật cười như thể vừa nghe một câu chuyện hài hước.
“Mày nghĩ rằng một tờ giấy có thể cứu vớt mày khỏi hố sâu này sao?
Ta sẽ phong tỏa tất cả!”
Long cảm thấy lòng mình dâng trào sự phẫn nộ.
Anh không thể chấp nhận được sự coi thường đó.
“Hãy chờ xem.
Tôi sẽ đưa hắn ra ánh sáng, không chỉ để chứng minh sự trong sạch mà còn để trừng trị kẻ phản bội.”
Sau đó, Long và Ngọc lập tức rời khỏi Nhà hát, ánh mắt quyết tâm như khắc sâu vào tâm trí.
Họ sẽ không chỉ lấy lại sự nghiệp mà còn phải làm cho gã Giám đốc nghệ thuật cũ phải trả giá cho những hành động của mình.
Trong những ngày tiếp theo, Long và Ngọc làm việc không ngừng nghỉ.
Họ thu thập tài liệu, tìm kiếm chứng cứ và liên hệ với các chuyên gia pháp lý.
Mỗi tài liệu được thu thập đều như một viên gạch xây dựng lên một bức tường kiên cố chống lại sự tấn công của gã phản bội.
Ngày diễn ra cuộc họp chính thức, không khí trong phòng họp căng thẳng đến nghẹt thở.
Long đứng ở vị trí trung tâm, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao chĩa thẳng vào gã Giám đốc nghệ thuật cũ, người đang ngồi ở một góc phòng với vẻ mặt đắc thắng.
“Hôm nay, ta sẽ không chỉ nói về nghệ thuật, mà còn về danh dự,” Long tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp không gian.
“Hãy để công lý lên tiếng.”
“Mày không có cơ hội nào đâu!”
- Hắn cười đầy kiêu ngạo.
Nhưng Long đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này, từng giấy tờ chứng minh, từng lời khai của các nghệ sĩ khác đều đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Cuộc họp diễn ra căng thẳng, từng lời nói như những nhát chém vào không khí.
Long và Ngọc không chỉ đấu tranh bằng lời nói mà còn bằng bằng chứng pháp lý sắc bén.
Họ đã lật ngược tình thế, khiến gã Giám đốc nghệ thuật cũ phải ngồi im lặng, không còn sức để phản bác.
Cuối cùng, khi mọi thứ đã được trình bày một cách mạch lạc, Long nhìn thẳng vào mắt gã phản bội, giọng nói đầy kiên định.
“Hôm nay, ta sẽ không chỉ bãi nhiệm chức vụ của người mà còn trục xuất hoàn toàn người khỏi giới nghệ thuật Việt Nam.”
Những tiếng vỗ tay vang lên như một cơn bão, sự phấn khích lan tỏa khắp căn phòng.
Long và Ngọc đã chiến thắng không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả những nghệ sĩ khác đã bị gã Giám đốc nghệ thuật cũ chà đạp.
Họ đã không chỉ lấy lại được danh dự mà còn khẳng định được sức mạnh của sự thật và công lý.
Long nhìn Ngọc, ánh mắt tràn đầy cảm kích.
“Cảm ơn cô.
Không có cô, tôi không biết mình sẽ ra sao.”
“Đó là điều mà chúng ta phải làm.
Hãy tiếp tục chiến đấu,” Ngọc trả lời, nụ cười rạng rỡ trên môi.
“Bây giờ, hãy chuẩn bị cho một vở diễn chấn động.”