Chương 5: Khủng Hoảng Chấn Thương Diễn Viên
Tiếng vang của những gì vừa xảy ra còn chưa kịp lắng xuống khi bình minh ló dạng — và với Long, đó là khởi đầu của một ngày đòi hỏi sự tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Trong không khí nặng nề của Nhà hát Phương Nam Hà Ngoại, không gian tràn ngập sự hồi hộp và mong chờ.
Bằng ánh đèn vàng nhạt, từng góc của sân khấu như được chiếu rọi thêm phần lung linh huyền ảo.
Nhưng chỉ vài giờ trước khi vở ballet tâm huyết của Nguyễn Hoàng Long chính thức ra mắt, một cơn ác mộng bất ngờ ập đến.
“Hắn đang ở đâu?” – Long hét lên trong cơn hoảng loạn, đôi bàn tay bấu chặt vào thành ghế phòng chờ.
Làn da anh đã chuyển sang màu xám ngoét, nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài.
Diễn viên nam chính của vở diễn – Đăng Khoa, người mà Long đã dồn hết tâm huyết để huấn luyện, bỗng nhiên không thể xuất hiện.
Một tai nạn bất ngờ đã xảy ra trong buổi tập luyện cuối cùng.
“Chấn thương nặng, có thể không diễn được!” – Đó là câu nói của bác sĩ y tế đoàn, ánh mắt đầy lo lắng, khiến Long như bị tát một cú trời giáng.
Mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi lụa, anh cảm thấy như mình đang đứng trên một vách đá cheo leo, chỉ cần một cú sẩy chân là tất cả công sức sẽ tan thành mây khói.
“Không thể, không thể!” – Long lắp bắp, ngón tay run rẩy bấu chặt vào cạnh bàn gỗ.
Anh đã bỏ ra hàng tháng trời để chuẩn bị cho buổi diễn này, từng động tác, từng nhịp điệu, tất cả đều đã được dày công xây dựng.
Giờ đây, chỉ vì một tai nạn bất ngờ, mọi thứ như sụp đổ ngay trước mắt anh.
Trong lúc Long đang chìm trong lo lắng, điện thoại bất ngờ rung lên.
Một tin nhắn từ Lê Bích Ngọc, Chủ tịch tập đoàn giải trí hàng đầu Việt Nam, hiện lên trên màn hình.
“Tôi đang trên đường đến, hãy giữ bình tĩnh.”
Câu nói ngắn gọn nhưng như một liều thuốc an thần, giúp Long lấy lại được chút bình tĩnh.
Khi Bích Ngọc bước vào phòng chờ, ánh mắt sắc sảo của cô quét qua từng người trong đội ngũ.
“Có chuyện gì xảy ra vậy?” – Cô hỏi, giọng nói kiên quyết nhưng không thiếu phần ấm áp.
Long nhanh chóng tóm tắt tình hình, lòng ngập tràn lo lắng.
“Chúng ta không có nhiều thời gian.
Tôi cần một kế hoạch B ngay lập tức,” Bích Ngọc nói, ánh mắt chớp chớp tỏa ra sức mạnh, khiến cả đội ngũ như được tiếp thêm năng lượng.
“Ai sẽ thay thế Đăng Khoa?”
“Chúng ta không thể tìm ra ai vào phút chót như thế này,” Long đáp, giọng nói có chút run rẩy, “Mọi diễn viên đều đã được phân công vai, không ai có thể đảm nhận được.”
“Nếu không có diễn viên, chúng ta sẽ phải hủy bỏ vở diễn,” Bích Ngọc nói, sự kiên quyết trong từng câu chữ khiến Long cảm thấy như vấp phải một bức tường sắt.
“Và nếu điều đó xảy ra, tôi đảm bảo rằng báo chí sẽ không bỏ qua cơ hội để chỉ trích anh.
Anh sẽ bị mang tiếng suốt đời.”
Trong khi Long đang lúng túng tìm kiếm giải pháp, một nhân viên trong đoàn diễn bước vào với vẻ mặt lo lắng.
“Thưa anh, báo chí đã cử người đến.
Họ đang chờ ở cửa.”
“Báo chí?” – Long lắp bắp, “Họ đã biết thông tin rồi sao?”
“Vâng, họ đang chuẩn bị đăng bài chỉ trích về sự thiếu trách nhiệm của anh.”
“Thật không thể tin được!” – Long cảm thấy như bị dồn vào góc tường.
Làn da chuyển màu xám ngoét, mồ hôi ướt đẫm cả trán.
“Tại sao lại có thể như vậy?
Một tai nạn bất ngờ mà!”
Bích Ngọc nhìn Long, ánh mắt của cô như một ngọn lửa, rực sáng giữa đêm tối.
“Chúng ta không thể để báo chí làm loạn.
Hãy gọi một cuộc họp khẩn ngay lập tức.
Tôi sẽ đứng ra giải thích và bảo vệ anh.”
“Cảm ơn cô, Bích Ngọc,” Long thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi lo lắng vẫn chưa tan biến.
“Nhưng liệu có đủ thời gian không?”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Bích Ngọc đáp, giọng nói kiên quyết như thép.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua cơn bão này.”
Với sự hỗ trợ của Bích Ngọc, Long cảm thấy như có thêm sức mạnh.
Anh bắt đầu lên kế hoạch cho những diễn viên tiềm năng khác trong đoàn, trong khi Bích Ngọc chuẩn bị cho cuộc họp với báo chí.
Ánh đèn vàng vẫn sáng rực, nhưng giờ đây nó không còn là biểu tượng cho sự hồi hộp mà là một ánh sáng hy vọng.
Cuộc họp diễn ra ngay sau đó, trong không khí căng thẳng.
Các phóng viên đứng chật kín phòng họp, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Long và Bích Ngọc bước vào, Long cảm thấy như mình đang đứng trước một phiên tòa xét xử.
“Thưa các vị, tôi rất tiếc về sự cố vừa qua,” Long mở đầu, giọng nói có phần yếu ớt nhưng kiên định.
“Tôi xin khẳng định rằng sự an toàn của diễn viên luôn là ưu tiên hàng đầu.”
“Nhưng, anh đã để cho một diễn viên bị chấn thương nghiêm trọng ngay sát giờ diễn chính thức!” – Một phóng viên đứng dậy, chất vấn.
“Anh có còn đủ tư cách để làm đạo diễn không?”
“Tôi biết rằng điều này thật khó khăn, nhưng tôi mong mọi người hãy hiểu rằng tai nạn là điều không thể tránh khỏi trong nghệ thuật,” Bích Ngọc cắt ngang, giọng nói mạnh mẽ khiến cả phòng lặng đi.
“Chúng tôi sẽ tìm cách khắc phục.
Vở diễn này vẫn sẽ diễn ra, và chúng tôi sẽ không để một sự cố nhỏ làm hủy hoại công sức của cả đoàn.”
Những ánh mắt trong phòng từ từ chuyển sang Long, anh cảm nhận được sức ép từ từng ánh nhìn.
“Tôi sẽ tìm một giải pháp, tôi hứa,” anh nói, lòng đầy quyết tâm.
“Chúng tôi sẽ không từ bỏ.”
Cuộc họp kết thúc trong bầu không khí căng thẳng, nhưng cũng là một khởi đầu mới.
Long biết rằng anh cần phải hành động nhanh chóng, vì thời gian không chờ đợi ai.
Giấc mơ về một vở ballet hoàn hảo vẫn còn đó, chỉ cần một cơ hội nữa, anh sẽ không để nó trôi qua lần nữa.
“Chúng ta có thể làm được,” Bích Ngọc nhắc nhở Long khi họ ra khỏi phòng họp, ánh mắt cô tràn đầy động lực.
“Hãy cho tôi thấy sức mạnh của anh.”
Long gật đầu, trong lòng trỗi dậy một niềm hy vọng mới.
Anh có thể biến cơn khủng hoảng này thành một cơ hội, và không gì có thể ngăn cản được anh.