Chương 5: Hào Quang Organic Việt Và Lời Hứa Hoàng Hôn
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả bầu trời Sài Gòn, hắt những vệt sáng màu cam ấm áp lên những vách kính cao chọc trời của Gem Center, Quận 1. Buổi họp báo khép lại trong tiếng vỗ tay rầm rộ kéo dài không dứt của hàng trăm phóng viên và khách mời. Trên trang nhất của các tờ báo điện tử lớn như VnExpress, Tuổi Trẻ và Thanh Niên đồng loạt chạy những tiêu đề nóng hổi: “BẢO LONG TEA ĐƯỢC MINH OAN, GIÁM ĐỐC NGOẠI BANG ROYAL SIP BỊ KHỞI TỐ HÌNH SỰ VÌ DÙNG TRUYỀN THÔNG BẨN VÀ GIẢ DẤU VIỆN PASTEUR”. Những tin đồn b ác ý bay biến như bong bóng xà phòng trước sức nặng của công lý và chứng cứ khoa học không thể chối cãi.
Trên các ứng dụng giao đồ ăn như Grab và ShopeeFood, hệ thống của Bảo Long Tea liên tục phát ra những tiếng chuông ting-ting dồn dập báo đơn hàng mới. Lượng đơn hàng bùng nổ gấp năm lần ngày thường, tạo nên một kỷ lục chưa từng có. Tại năm chi nhánh từ Quận 1 sang Quận 3 và Quận 10, hàng trăm người dân Sài Gòn rồng rắn xếp hàng dài dưới vỉa hè để chờ mua từng ly trà organic Việt. Họ không chỉ mua trà, họ đang ủng hộ cho lòng tự tôn dân tộc và ý chí của những người trẻ làm nông nghiệp tử tế.
Rời khỏi buổi họp báo náo nhiệt đầy ánh đèn flash, Trần Quốc Bảo và Nguyễn Phương Thảo cùng nhau bước ra ban công lộng gió của văn phòng Logistics Phương Nam trên tầng hai mươi mốt. Dưới kia, phố phường Sài Gòn bắt đầu lên đèn, lấp lánh như những dải ngân hà rực rỡ dưới lòng đất. Cơn gió chiều từ sông Sài Gòn thổi nhẹ qua mái tóc đen dài của Thảo, mang theo hương thơm thanh khiết của hoa nhài ẩn hiện.
Thảo đứng tựa tay vào lan can kính, đôi mắt thông minh lấp lánh nhìn xa xăm, nụ cười dịu dàng hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt kiêu sa của cô. Bảo bước đến bên cạnh, cầm trên tay bản hợp đồng đầu tư chiến lược vừa được in trên giấy chuyên dụng dày dặn:
“Phương Thảo, đây là bản hợp đồng đầu tư hai trăm tỷ đồng từ Quỹ Logistics Phương Nam để nhân rộng chuỗi Bảo Long Tea lên một trăm chi nhánh trên toàn quốc và tích hợp công nghệ Blockchain của chúng tôi vào toàn bộ hệ thống kho vận lạnh của cô. Mọi điều khoản pháp lý và tỷ lệ phân chia cổ phần đều đã được ban pháp chế của cô kiểm duyệt chuẩn xác.”
Thảo khẽ xoay người lại đối diện với Bảo. Cô không nhìn vào bản hợp đồng, mà nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Giọng nói của cô khẽ trầm xuống, tràn đầy sự chân thành và độc lập tự chủ:
“Quốc Bảo, trước khi ký bản hợp đồng này và công bố chính thức trước hội đồng quản trị, tôi muốn nói với anh một điều. Tôi đồng ý rót hai trăm tỷ và đứng ra bảo lãnh tài chính khẩn cấp cho anh tại Vietcombank sáng nay không phải chỉ vì bài toán lợi nhuận kinh tế sòng phẳng, cũng không phải vì bất kỳ di nguyện gia đình hay sự ràng buộc môn đăng hộ đối nào cả.”
Cô tiến lên một bước nhỏ, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong không gian tĩnh lặng của góc ban công lộng gió dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực:
“Tôi chọn anh vì tôi thực sự bị lay động bởi đức độ, ý chí thép và trái tim kiên định hướng về một nền nông nghiệp sạch của anh. Trong đêm đen khủng hoảng nghẹt thở nhất, khi cả thế giới quay lưng, anh vẫn kiên định bảo vệ danh dự lá trà Việt bằng công nghệ và tri thức chứ không hề thỏa hiệp trước đồng tiền bẩn ngoại bang. Đó là sự rung động tự nguyện sâu sắc nhất từ trái tim tôi, một người phụ nữ luôn tôn trọng ý chí và lòng tự tôn. Tôi muốn được đồng hành cùng anh, không chỉ tư cách là đối tác kinh doanh, mà là người bạn đời cùng chung lý tưởng.”
Trần Quốc Bảo cảm thấy trái tim mình đập mạnh liên hồi, dòng máu nóng hổi cuộn trào trong lồng ngực xua tan đi tất cả mệt mỏi của những ngày giông bão qua. Anh nhẹ nhàng đặt bản hợp đồng xuống chiếc bàn gỗ nhỏ bên cạnh, bước tới gần và nắm lấy hai bàn tay thanh mảnh, mềm mại của Thảo. Anh nhìn sâu vào đôi mắt trong veo lấp lánh ánh hoàng hôn của cô, giọng nói trầm ấm đầy cảm xúc ngọt ngào:
“Thảo, cảm ơn em vì đã luôn tin tưởng và đứng bên cạnh anh trong những thời khắc sinh tử nhất. Có em đồng hành, anh tin không có gã khổng lồ hống hách nào có thể đè bẹp được Bảo Long Tea và lý tưởng organic Việt. Đây là lời cam kết trọn đời của anh dành cho em.”
Dưới ánh hoàng hôn lộng lẫy nhuộm đỏ rực một góc trời Sài Gòn, Bảo khẽ kéo Thảo vào lòng. Cái ôm tự nguyện ấm áp mang theo nhịp đập thổn thức của hai trái tim đồng điệu, một nụ hôn nhẹ nhàng ngọt ngào chớm nở trên đôi môi của họ giữa không gian tĩnh lặng yên bình. Đó không phải là một sự trao đổi kinh tế, mà là sự thăng hoa tự nhiên của tình yêu chân thành và tự chủ.
Hai người buông nhau ra, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi. Thảo khẽ vuốt lại tà áo vest của Bảo, đôi mắt cô tràn ngập sự dịu dàng ấm áp. Bảo nhẹ nhàng cầm bút ký roẹt vào bản hợp đồng đầu tư, Thảo cũng đặt nét bút ký mềm mại đầy dứt khoát bên cạnh chữ ký của anh.
“Đi thôi em,” - Bảo khẽ gọi cô bằng cái tên thân mật đầy tự nhiên và chân thật, nắm lấy tay cô dắt đi: “Hội đồng quản trị và hàng trăm phóng viên đang chờ đón chúng ta ở sảnh lớn họp báo.”
Thảo khẽ gật đầu, siết chặt lấy bàn tay thô ráp kiên định của anh. Hai người cùng tự tin vững bước ra sảnh lớn, chuẩn bị cùng nhau viết nên một chương mới huy hoàng cho nông sản organic Việt vươn tầm thế giới.