Chương 2: Đêm Trắng Ban Công Và Thỏa Thuận Sòng Phẳng

Tờ mờ sáng ngày hôm sau, bầu không khí xung quanh cửa hàng flagship Bảo Long Tea trên đường Nguyễn Thị Minh Khai trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Dù cửa cuốn sắt đã kéo xuống sát đất và dán niêm phong màu trắng của Quản lý thị trường, nhưng phía trước vỉa hè đã bị vây kín bởi hàng chục streamer, YouTuber và TikToker. Họ mang theo chân đế máy ảnh, gá điện thoại, liên tục chĩa ống kính vào tấm biển hiệu Bảo Long Tea và gào thét vào micro những lời lẽ giật gân để câu tương tác: “Hiện tại tôi đang đứng trước ổ độc chất ung thư quận 3!”, “Cận cảnh chuỗi trà sữa đầu độc khách hàng vừa bị niêm phong!”. Tiếng ồn ào náo loạn cả một góc phố.

Trần Quốc Bảo ngồi trong góc một quán cà phê nhỏ yên tĩnh ở con hẻm đối diện, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che nửa khuôn mặt. Đôi mắt anh quầng thâm sau một đêm không ngủ, bàn tay siết chặt chiếc ly cà phê đen đá đã tan hết, những giọt nước ngưng tụ bên ngoài ly chảy dài xuống mặt bàn gỗ như những giọt nước mắt lạnh buốt. Điện thoại của anh liên tục báo tin nhắn từ các đối tác chuỗi logistics lạnh cũ, họ đồng loạt tuyên bố đơn phương chấm dứt hợp đồng vận chuyển nguyên liệu chè từ Lâm Đồng về Sài Gòn vì lo ngại ảnh hưởng uy tín thương hiệu. Bảo Long Tea đang đứng trước nguy cơ bị bóp nghẹt nguồn cung ứng, dẫn đến sụp đổ hoàn toàn trước khi có kết quả kiểm nghiệm chính thức.

Bảo hít một hơi sâu, đứng dậy, bước nhanh qua lối cửa sau để tránh đám đông streamer đang nhốn nháo. Điểm đến của anh là tòa nhà Lim Tower trên đường Cách Mạng Tháng Tám, Quận 3 - trụ sở chính của Tập đoàn Logistics Phương Nam. Người anh cần gặp là Nguyễn Phương Thảo, vị CEO trẻ tuổi nổi tiếng sắc bén và cũng là người nắm giữ mạng lưới vận tải lạnh lớn nhất miền Nam.

Được thư ký dẫn vào phòng làm việc của Thảo trên tầng hai mươi mốt, Bảo ngay lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Không gian văn phòng được thiết kế theo phong cách tối giản với vách kính lớn thu trọn toàn cảnh quận 3 lộng gió dưới nắng sớm. Nguyễn Phương Thảo đang đứng bên bàn làm việc bằng đá marble trắng, mặc bộ âu phục xanh navy thanh lịch cắt may thủ công tinh xảo, mái tóc đen dài được bới cao gọn gàng làm nổi bật gương mặt thanh tú nhưng đầy uy quyền.

Thảo không vội vàng chào hỏi. Cô rót một tách trà ô long nóng, đẩy về phía Bảo, giọng nói trong trẻo nhưng đều đặn, không lẫn một chút cảm xúc cá nhân:

“Ngồi đi, Quốc Bảo. Tôi đã xem toàn bộ tin tức từ đêm qua đến sáng nay. Ba triệu lượt xem, hàng ngàn lượt chia sẻ về phiếu kết quả độc chất Glyphosate. Chuỗi cửa hàng của anh đang bị phong tỏa pháp lý nghiêm trọng. Và bây giờ anh đến đây để tìm kiếm sự giúp đỡ từ Logistics Phương Nam?”

Bảo ngồi xuống đối diện cô, thẳng lưng, đặt chiếc laptop chuyên dụng lên bàn: “Tôi cần Phương Nam tiếp tục duy trì chuỗi kho vận lạnh từ Bảo Lộc về Sài Gòn cho lô nguyên liệu dự phòng. Nếu chuỗi cung ứng lạnh bị ngắt kết nối quá hai mươi tư giờ, toàn bộ chè tươi hữu cơ trị giá năm tỷ đồng đang nằm ở trạm trung chuyển Lâm Đồng sẽ bị lên men tự hủy, Bảo Long Tea sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội gượng dậy.”

Phương Thảo khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lùng: “Quốc Bảo, Logistics Phương Nam là một doanh nghiệp niêm yết trên sàn chứng khoán. Tôi là người chịu trách nhiệm trước hội đồng quản trị và hàng ngàn cổ đông. Tôi không thể rót tài nguyên và dùng uy tín của tập đoàn để bảo lãnh cho một thương hiệu đang bị nghi ngờ đầu độc người tiêu dùng chỉ vì chúng ta từng có vài lần trò chuyện xã giao hay vì tôi đánh giá cao ý chí khởi nghiệp của anh. Thương trường không có chỗ cho lòng trắc ẩn cảm tính. Anh lấy gì để đảm bảo với tôi rằng chè của anh sạch 100%?”

Bảo không hề nao núng trước những lời nói sắc bén của Thảo. Anh biết rõ tính cách của cô - một tiểu thư hào môn được đào tạo bài bản về tài chính tại London, luôn đặt tính logic và số liệu lên hàng đầu. Anh xoay màn hình laptop về phía cô, ngón tay gõ nhanh lên bàn phím kích hoạt giao diện hệ thống “BaoLong-Chain”:

“Tôi không cần cô tin vào lời nói của tôi. Hãy nhìn vào số liệu thực tế này. Đây là hệ thống Blockchain truy xuất nguồn gốc do nhóm kỹ sư của tôi phát triển. Từng bao chè thu hoạch tại đồi Bảo Lộc đều được gắn chip định vị GPS kết hợp cảm biến nhiệt độ ẩm IoT của hãng Bosch. Ngay khi bao chè được xếp lên xe, dữ liệu về tọa độ, nhiệt độ kho lạnh và thời gian thực được băm trực tiếp thành mã Hash SHA-256 và đẩy thẳng lên mạng phi tập trung. Cô có thể đối chiếu các mã Hash này với nhật ký vận chuyển cũ của chính đội xe logistics Phương Nam từ ba tuần trước.”

Thảo nhướng đôi mày thanh tú, cúi đầu sát vào màn hình. Đôi mắt sắc sảo của cô quét qua hàng ngàn dòng log dữ liệu hiển thị các chuỗi mã băm không thể sửa đổi, đối chiếu tỉ mỉ từng mốc thời gian và thông số nhiệt độ bảo quản lạnh luôn duy trì ở mức chuẩn xác từ 2 đến 4 độ C. Gương mặt cô dần chuyển từ nghi ngờ sang kinh ngạc. Là một chuyên gia logistics, cô hiểu rõ giá trị của công nghệ này - nó triệt tiêu hoàn toàn khả năng tráo đổi hàng giả, hàng kém chất lượng dọc đường đi.

“Ấn tượng đấy...” - Thảo khẽ thốt lên, ngón tay thanh mảnh gõ gõ nhẹ lên mặt bàn đá marble. “Với hệ thống này, anh có thể chứng minh được đường đi của lô hàng sạch tuyệt đối từ nông trường đến cửa hàng. Nhưng phiếu kiểm nghiệm chất Glyphosate giả mạo kia thì sao? Anh định giải quyết thế nào với cơ quan quản lý thị trường khi dư luận đang cực kỳ phẫn nộ?”

“Kết quả kiểm nghiệm độc chất của Viện Pasteur sẽ có vào năm giờ chiều nay. Tôi đã gửi mẫu chè niêm phong đối chứng có sự chứng kiến của Quản lý thị trường. Đồng thời, tôi đã nộp đơn kiến nghị khẩn cấp lên C03 Bộ Công An và Cục An ninh mạng A05 để điều tra về hành vi giả mạo tài liệu của trung tâm kiểm định Á Châu nhằm cạnh tranh bẩn.” - Bảo nhìn thẳng vào mắt Thảo, ánh mắt chứa đựng sự kiên định như thép nguội. “Tôi chỉ cần chuỗi kho lạnh của cô giữ cho chè tươi không bị hỏng trong mười hai giờ tới. Đổi lại, tôi sẽ ký hợp đồng tích hợp độc quyền hệ thống Blockchain truy xuất nguồn gốc này vào chuỗi vận tải lạnh của Phương Nam, nâng giá trị dịch vụ của cô lên một tầm cao mới.”

Phương Thảo nhìn sâu vào đôi mắt đầy lửa tự tin của Bảo. Một lúc sau, nụ cười lạnh lùng trên gương mặt cô biến mất, thay vào đó là sự tán thưởng chân thành. Cô đứng dậy, bước đến bên bàn làm việc, cầm chiếc điện thoại nội bộ lên:

“Nối máy cho tôi đến Giám đốc chi nhánh Vietcombank Sài Gòn. Tôi muốn thực hiện một giao dịch bảo lãnh thanh toán khẩn cấp trị giá mười tỷ đồng cho tài khoản của Công ty Cổ phần Bảo Long Tea từ tài khoản cá nhân của tôi. Đồng thời, ra lệnh cho đội xe container lạnh số 4 lập tức xuất phát từ Bảo Lộc về Sài Gòn, chịu sự điều phối trực tiếp của Trần Quốc Bảo.”

Thảo đặt điện thoại xuống, bước ra phía ban công lộng gió của phòng làm việc. Bảo bước theo cô. Gió từ sông Sài Gòn thổi lồng lộng qua ban công, làm tà áo vest của cô khẽ bay nhẹ. Hoàng hôn buổi sớm chiếu rọi lên gương mặt thanh tú của Thảo, tạo nên một đường viền ánh sáng lộng lẫy.

“Cảm ơn cô, Phương Thảo.” - Giọng Bảo khẽ trầm xuống.

Thảo không quay đầu lại, cô nhìn về phía những tòa nhà chọc trời của quận 1, khẽ nói: “Đừng vội cảm ơn tôi. Tôi đầu tư vào anh vì tôi thấy được tương lai của nông sản organic Việt, và vì tôi tin anh không phải là kẻ dễ dàng gục ngã. Trận chiến chiều nay tại buổi công bố của Viện Pasteur sẽ quyết định sinh tử của anh. Đừng làm tôi thất vọng, Quốc Bảo.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...