Chương 3: Bẫy Sập Và Lời Đề Nghị Rác Thải

Khách sạn Park Hyatt nằm sừng sững ngay trung tâm Quận 1, ngăn cách hoàn toàn sự náo nhiệt của phố thị bằng lớp tường kính cách âm dày cộp và tiếng nhạc jazz cổ điển dìu dặt. Trần Quốc Bảo bước vào phòng VIP "Signature" ở tầng lửng dưới sự dẫn đường của một phục vụ bàn mặc đồng phục gile đen lịch lãm. Bầu không khí bên trong sặc mùi sang trọng của gỗ gụ, thảm len dệt tay dày mịn và hương thơm nhẹ nhàng từ những ly nến thơm đắt tiền. Ngồi ở trung tâm căn phòng, trên chiếc ghế bành da bò Ý mềm mại, Henry Wong - Giám đốc khu vực Đông Nam Á của tập đoàn đa quốc gia Royal Sip - đang thong thả lắc ly rượu vang đỏ Cabernet Sauvignon màu hồng ngọc đậm đà.

Thấy Bảo bước vào, Henry không hề đứng dậy. Hắn chỉ khẽ nhướng mắt nhìn qua gọng kính mạ vàng 18k, trên môi nở một nụ cười nửa miệng đầy vẻ bề trên. Henry Wong là một gã đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, người Singapore gốc Hoa, nổi tiếng trong giới F&B Đông Nam Á là một kẻ tàn nhẫn, chuyên dùng những đòn truyền thông bẩn và sức mạnh tài chính khổng lồ để đè bẹp, thâu tóm các thương hiệu đồ uống nội địa tại Malaysia, Thái Lan và bây giờ là Việt Nam.

“Ngồi đi, Trần Quốc Bảo.” - Henry Wong cất giọng bằng thứ tiếng Việt lơ lớ nhưng cực kỳ trôi chảy, tay gõ nhẹ lên chiếc gạt tàn pha lê Bohemia trên bàn. “Tôi đã gọi sẵn một ly vang đỏ hảo hạng cho anh. Ở Sài Gòn lúc này, tìm được một nơi tĩnh lặng để thưởng thức vang như thế này không dễ đâu, nhất là khi ngoài kia toàn bộ các cửa hàng của anh đang bị bao vây bởi đám kền kền truyền thông.”

Bảo kéo ghế ngồi xuống đối diện hắn, gương mặt lạnh như tiền, không chạm vào ly rượu. Anh nhìn thẳng vào mắt gã đàn ông đối diện, giọng nói trầm ổn, không chứa một chút gợn sóng:

“Henry Wong, chúng ta không có nhiều thời gian. Ông hẹn tôi đến đây chắc chắn không phải để mời uống rượu vang.”

Henry Wong bật cười thành tiếng, tiếng cười khẩy của hắn vang vọng trong không gian VIP tĩnh mịch. Hắn đặt ly rượu xuống mặt bàn đá, rướn người về phía trước, ánh mắt lộ rõ vẻ sắc lạnh của một con thú săn mồi:

“Cậu trẻ tuổi thật thẳng thắng. Được, tôi thích phong cách này. Tôi nghĩ cậu đã hiểu rõ tình cảnh hiện tại của Bảo Long Tea rồi chứ? Chi cục Vệ sinh An toàn Thực phẩm tạm đình chỉ toàn chuỗi. Đối tác logistics lạnh quay lưng. Trên mạng xã hội, thương hiệu của cậu đã bị định hình là 'trà đầu độc'. Tôi chỉ cần ra lệnh cho đội ngũ marketing của Royal Sip đẩy thêm vài bài phân tích sâu về tác hại của Glyphosate lên các trang báo lớn, cái tên Bảo Long Tea sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi bản đồ F&B Việt Nam. Cậu sẽ đối mặt với khoản nợ ngân hàng hàng chục tỷ đồng và có thể là cả bản án tù treo vì tội vi phạm quy định về an toàn thực phẩm.”

Bảo nghe từng lời nói như dao cạo của Henry, hàm răng anh nghiến chặt đến mức cơ hàm nổi lên bành bạch dưới hai bên má. Tay phải anh đặt dưới gầm bàn, năm ngón tay siết chặt lấy chiếc gạt tàn pha lê Bohemia dự phòng đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ ra những giọt máu đỏ tươi nóng hổi. Sự phẫn nộ dâng tràn trong huyết quản, nhưng trí tuệ lý tính của một kỹ sư công nghệ giữ cho anh không được phép mất kiểm soát lúc này.

“Bản phiếu kiểm nghiệm độc chất kia là do ông mua chuộc người của Trung tâm Á Châu để làm giả, đúng không?” - Bảo lạnh lùng hỏi.

Henry Wong nhấp một ngụm rượu vang, ung dung tự đắc gật đầu, không hề e dè: “Phải thì sao, mà không phải thì sao? Trần Quốc Bảo, cậu quá ngây thơ khi nghĩ rằng thương trường là nơi phân định đúng sai bằng đạo đức. Ở đây, kẻ có tiền và có quyền lực truyền thông là kẻ nắm giữ chân lý. Dù cậu có biết tôi làm, cậu cũng không thể tìm ra bất kỳ dấu vết pháp lý nào. Tiền thanh toán cho chiến dịch này được chuyển qua ba công ty bình phong tại British Virgin Islands và thanh toán bằng Bitcoin. C03 hay công an Việt Nam có giỏi đến đâu cũng không thể lần ra trong vòng hai mươi tư giờ.”

Hắn rút từ trong cặp da cá sấu ra một tập tài liệu dày khoảng mười trang, ném nhẹ lên bàn gỗ trước mặt Bảo:

“Đây là lối thoát duy nhất của cậu. Hợp đồng thâu tóm toàn bộ chuỗi Bảo Long Tea. Royal Sip sẽ mua lại thương hiệu, nông trường Bảo Lộc và toàn bộ công nghệ Blockchain của cậu với giá năm tỷ đồng. Năm tỷ đồng, nghe rõ chưa? Bằng đúng số tiền cậu đang nợ Vietcombank. Chỉ cần cậu ký vào đây, trong vòng mười phút, toàn bộ các bài viết bóc phốt trên mạng sẽ bị xóa sạch dưới danh nghĩa 'nhầm lẫn kỹ thuật từ phía trung tâm kiểm nghiệm độc lập'. Bảo Long Tea sẽ được đính chính là sạch, nhưng nó sẽ thuộc sở hữu của Royal Sip. Cậu sẽ được giữ lại làm Giám đốc kỹ thuật vận hành chuỗi với mức lương năm mươi triệu một tháng. Bằng không...”

Henry Wong ghé sát mặt vào Bảo, nụ cười trên môi hóa thành sự tàn nhẫn tột cùng: “...cậu sẽ mất trắng tất cả, gia đình cậu sẽ phải bán nhà để trả nợ, và bản thân cậu sẽ phải mặc áo sọc dọc trong phòng giam chật hẹp.”

Bầu không khí trong phòng VIP đông cứng lại, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ hiệu Patek Philippe trên cổ tay Henry Wong. Bảo nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng thâu tóm nhục nhã ấy. Từng dòng chữ như những cái tát thẳng vào lòng tự tôn của một người Việt trẻ muốn làm nông nghiệp tử tế.

Bảo từ từ buông lỏng bàn tay đang rỉ máu dưới gầm bàn. Anh đứng bật dậy, lấy khăn giấy lau đi vết máu trên ngón tay một cách cực kỳ chậm rãi. Đôi mắt anh không hề có sự sợ hãi, ngược lại, nó rực sáng lên một luồng ánh sáng lạnh lẽo, nhìn thẳng vào gã đối diện:

“Henry Wong, ông nghĩ rằng sức mạnh của đồng tiền bẩn ngoại bang có thể che mờ được tất cả sao? Năm tỷ đồng của ông, tốt nhất hãy giữ lại để chuẩn bị đóng tiền bảo lãnh tại tòa án nhân dân thành phố. Tôi khẳng định với ông, Bảo Long Tea không bán mình. Và trước khi mặt trời lặn ngày hôm nay, chính ông sẽ là kẻ phải quỳ xuống dưới chân người tiêu dùng Việt Nam để cầu xin sự tha thứ.”

Bảo quay lưng, bước đi dứt khoát ra phía cửa phòng VIP, tiếng gót giày nện xuống sàn gỗ kêu côm cốp đầy uy lực. Henry Wong ngồi lại phía sau, sắc mặt hắn từ từ sa sầm xuống, giận dữ đập mạnh ly rượu vang xuống bàn làm nước rượu đỏ thẫm bắn tung tóe lên bản hợp đồng giấy trắng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...