Chương 1: Cú Đánh Úp Nửa Đêm Của Gã Khổng Lồ
Đèn đường trên đại lộ Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 3 vừa lên, rọi xuống dòng người xe như nước chảy giữa tiết trời oi ả của buổi chiều Sài Gòn. Trần Quốc Bảo đứng tựa vai vào khung cửa kính cường lực của chi nhánh flagship Bảo Long Tea, đôi mắt trầm tĩnh dõi theo nhóm nhân viên đang thoăn thoắt đong trà, rót sữa. Hương thơm thanh khiết, ngào ngạt của trà ô long hữu cơ vừa ủ chín len lỏi qua từng khe máy lạnh, làm dịu đi cái nóng hầm hập ngoài kia. Từng chiếc ly giấy thân thiện với môi trường trao tay khách hàng đều được dán tỉ mỉ một nhãn QR nhỏ màu xanh lá. Chỉ cần một cú quét máy ảnh, toàn bộ hành trình của lá trà từ đồi chè hữu cơ Bảo Lộc, qua khâu sấy lạnh khử trùng bằng tia cực tím tại nhà máy Lâm Đồng, cho đến khi nằm trọn trong chiếc ly này đều hiện lên minh bạch trên nền tảng Blockchain do chính tay Bảo và các cộng sự thức trắng đêm lập trình.
“Anh Bảo, lô trà ô long thượng hạng từ nông trường vừa về tới kho lạnh quận 10 lúc năm giờ chiều. Các chỉ số cảm quan đều đạt chuẩn A+.” - Lê Huy, trưởng ca cửa hàng, lau vệt mồ hôi đọng trên trán, đưa cho Bảo cuốn sổ giao nhận bìa da đen.
Bảo khẽ gật đầu, cầm bút ký roẹt vào biên bản nhận hàng. Anh vừa tròn hai mươi tám tuổi, vóc dáng cao ráo, gương mặt góc cạnh với sống mũi thẳng và ánh mắt sâu thẳm luôn toát lên vẻ kiên nghị khó lay chuyển. Sau năm năm lăn lộn trên các nông trường chè Lâm Đồng, nếm trải hàng trăm thất bại để tìm ra phương pháp lên men trà tự nhiên không hóa chất, Bảo Long Tea chính là kết tinh xương máu của anh. Với năm chi nhánh phủ khắp các vị trí đắc địa tại Quận 1, Quận 3 và Quận 10, thương hiệu trà organic thuần Việt này đang trở thành hiện tượng lớn, đe dọa trực tiếp đến thị phần của các đại gia trà sữa ngoại bang vốn dùng hương liệu công nghiệp.
Nhưng sự bình yên ấy đột ngột bị xé toạc.
Tiếng chuông điện thoại trong túi quần Bảo rung lên bần bật, kèm theo đó là tiếng nhạc chuông báo động khẩn cấp từ hệ thống quản trị truyền thông. Cùng lúc đó, Huy loạng choạng lao từ quầy pha chế ra phía sau văn phòng, gương mặt cắt không còn giọt máu, đôi môi run rẩy không thành tiếng: “Anh Bảo... Anh Bảo ơi! Tiêu rồi! Trên mạng... trên Facebook và TikTok đang bùng nổ rồi!”
Bảo nhíu mày, giật lấy chiếc iPad trên tay Huy. Trên màn hình, một bài viết của KOL chuyên review ẩm thực có hơn ba triệu người theo dõi mang tên “Thánh Ăn Sài Gòn” vừa đăng tải được mười lăm phút nhưng đã thu hút hơn năm mươi ngàn lượt tương tác và hàng chục ngàn lượt chia sẻ. Tiêu đề đập thẳng vào mắt bằng những dòng chữ đỏ chói lọi đầy ác ý: “KINH HOÀNG: TRÀ ORGANIC BẢO LONG TEA CHỨA ĐỘC CHẤT DIỆT CỎ GLYPHOSATE VƯỢT NGƯỠNG 50 LẦN, NGUY CƠ GÂY UNG THƯ CỰC CAO!”
Đính kèm bài viết là hình ảnh một phiếu kết quả kiểm nghiệm hóa sinh có dấu đỏ chót của “Trung tâm Kiểm định Hóa sinh Độc lập Á Châu”. Trên phiếu ghi rõ mẫu trà lấy từ chi nhánh Nguyễn Thị Minh Khai có hàm lượng hoạt chất Glyphosate - loại hóa chất diệt cỏ cực độc đã bị cấm sử dụng tại Việt Nam - ở mức 1.5 mg/kg, vượt quá giới hạn an toàn hàng chục lần. Bên dưới là hàng loạt bình luận phẫn nộ từ cư dân mạng: “Hóa ra là organic nửa mùa!”, “Đầu độc đồng bào à?”, “Tẩy chay ngay lập tức!”, “Đề nghị các cơ quan chức năng vào cuộc bắt giam chủ quán!”
Máu trong người Bảo như đông cứng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh cảm nhận rõ rệt một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, các đầu ngón tay bấm chặt vào mép chiếc iPad đến mức các khớp xương chuyển sang màu trắng bệch. Glyphosate? Nông trường Bảo Lộc của anh nằm trên đỉnh đồi cách biệt, được bao bọc bởi thảm thực vật tự nhiên và nguồn nước ngầm đã qua hệ thống lọc RO ba tầng. Từng hạt đất tại đó đều được kiểm nghiệm định kỳ, tuyệt đối không có chuyện nhiễm thuốc diệt cỏ. Đây là một đòn đánh chí mạng được dàn dựng vô cùng tinh vi.
“Anh Bảo, các đơn hàng trên ứng dụng Grab, ShopeeFood đang bị hủy hàng loạt!” - Tiếng một nhân viên nữ reo lên đầy hoảng loạn. “Hơn hai trăm đơn hàng đang chờ giao bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ báo hủy. Khách hàng gọi điện đến hotline chửi bới, đòi trả tiền mặt...”
Chưa dừng lại ở đó, chiếc điện thoại cá nhân của Bảo liên tục rung lên. Cuộc gọi từ ông Nguyễn Văn Nam, nhà cung cấp bao bì lớn tại Bình Dương: “Bảo hả? Chú xem tin tức rồi. Tình hình này chú xin phép tạm ngưng giao lô vỏ ly giấy ngày mai nhé. Bên chú cần bảo vệ uy tín thương hiệu, mong cháu thông cảm.” Đầu dây bên kia cúp máy rụp trước khi Bảo kịp lên tiếng phân trần.
Ngay lúc đó, tiếng còi hú chói tai vang lên từ đầu phố. Ba chiếc xe bán tải màu xanh của lực lượng Quản lý thị trường Quận 3 phối hợp cùng đại diện Chi cục Vệ sinh An toàn Thực phẩm TP.HCM đỗ xịch ngay trước thềm cửa hàng flagship. Đèn xoay liên tục quét những luồng sáng đỏ xanh lên lớp kính. Khách hàng bên trong bắt đầu nhốn nháo đứng bật dậy, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.
Một người đàn ông trung niên, sắc mặt nghiêm nghị trong bộ cảnh phục chỉnh tề, dẫn đầu đoàn kiểm tra bước vào. Trên ngực ông đeo bảng tên: “Lê Hoài Nam - Trưởng đoàn thanh tra liên ngành”. Ông rút từ trong cặp da ra một văn bản đóng dấu đỏ tươi, giọng nói lạnh lùng vang lên át đi tiếng xì xào của đám đông:
“Tôi là Lê Hoài Nam, đại diện đoàn thanh tra liên ngành Chi cục Vệ sinh An toàn Thực phẩm và Quản lý thị trường TP.HCM. Căn cứ vào các thông tin phản ánh khẩn cấp về việc sản phẩm của Bảo Long Tea có chứa chất cấm gây nguy hại nghiêm trọng đến sức khỏe cộng đồng, chúng tôi tống đạt quyết định tạm đình chỉ hoạt động kinh doanh của chi nhánh này và toàn bộ bốn chi nhánh khác của Bảo Long Tea trên địa bàn thành phố trong vòng hai mươi tư giờ để tiến hành niêm phong, lấy mẫu kiểm nghiệm độc học lâm sàng. Yêu cầu chủ cơ sở hợp tác, ký tên vào biên bản và cho toàn bộ khách hàng rời khỏi quán ngay lập tức.”
Huy run rẩy nhìn Bảo, mồ hôi hột lăn dài trên má, rớt xuống mặt bàn gỗ kêu cộp. Toàn bộ nhân viên đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt ngập tràn sự tuyệt vọng. Bị đình chỉ hoạt động ngay giữa thời điểm nhạy cảm này, chẳng khác nào một bản án tử hình không lời tuyên cho một thương hiệu khởi nghiệp non trẻ.
Bảo hít một hơi thật sâu để lồng ngực căng tràn không khí mát lạnh của máy điều hòa lần cuối trước khi nó bị tắt đi. Anh bước lên phía trước, đối mặt trực diện với vị trưởng đoàn thanh tra. Đôi bàn tay anh siết chặt lại phía sau lưng, giữ cho giọng nói của mình cực kỳ điềm tĩnh, rành mạch từng lời:
“Tôi là Trần Quốc Bảo, sáng lập và là người đại diện pháp luật của Bảo Long Tea. Chúng tôi hoàn toàn tôn trọng và sẽ chấp hành nghiêm chỉnh mọi quy trình thanh tra của các cơ quan quản lý nhà nước. Tuy nhiên, tôi khẳng định sản phẩm của Bảo Long Tea hoàn toàn sạch và quy trình kiểm định chất cấm của chúng tôi được lưu trữ minh bạch trên hệ thống Blockchain thời gian thực. Tôi xin phép được tự tay niêm phong các mẫu chè cùng với sự giám sát của đoàn thanh tra để gửi đến Viện Pasteur tiến hành xét nghiệm độc học độc lập.”
Vị trưởng đoàn khẽ nhướng mày trước sự bình tĩnh đến đáng sợ của chàng trai trẻ trước mặt, gật đầu: “Được. Anh có quyền yêu cầu gửi mẫu đối chứng đến Viện Pasteur. Nhưng trước mắt, toàn bộ hệ thống phải dừng hoạt động ngay lập tức. Hãy ký vào đây.”
Nét bút của Bảo đặt xuống tờ biên bản thanh tra vô cùng dứt khoát, không một chút run rẩy. Anh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa kính. Phía bên kia đường, dưới ánh đèn mờ ảo của quán cà phê cóc, Bảo nhìn thấy một gã đàn ông mặc vest đen sang trọng đang đứng khoanh tay, trên môi nở một nụ cười nửa miệng đầy đắc ý. Đó chính là Henry Wong - Giám đốc khu vực Đông Nam Á của tập đoàn đồ uống đa quốc gia Royal Sip. Trận chiến sinh tử này chỉ mới vừa bắt đầu.