Chương 3: Lời Tự Sự Dưới Bóng Hoàng Hôn Rạch Miễu

Khi những gã phóng viên lá cải và streamer hám lợi đã rút đi để kịp giật tít câu view cho buổi tối, vườn sầu riêng Trần Gia chìm vào một khoảng lặng tĩnh mịch đến tê tái. Hoàng hôn buông xuống trên dòng sông Hàm Luông, nhuộm đỏ cả một vùng nước mênh mang nặng phù sa bằng sắc màu cam cháy pha lẫn tím thẫm. Ánh nắng cuối ngày hắt hiu qua những kẽ lá sầu riêng úa vàng đang rụng đầy trên mặt đất sét xám. Mùi hóa chất cay nồng từ buổi sáng đã dịu bớt, nhưng mùi của sự lụi tàn và thất vọng vẫn lảng vảng trong không khí. Tiếng máy nổ của vài chiếc ghe ngo đuôi tôm chạy dọc dòng sông vọng lại từ xa càng làm tăng thêm vẻ cô tịch của vùng quê nghèo.

Mỹ Duyên ngồi thất thần trên chiếc băng ghế gỗ cũ kỹ đặt dưới gốc dừa nước sát bờ sông. Đôi ủng bảo hộ dính đầy bùn khô được cô tháo ra đặt một góc, để lộ bàn chân nhỏ nhắn dính những vệt đất xám. Đôi bàn tay cô chai sạn vì những ngày tháng dầm mưa dãi nắng giúp ba chăm vườn nay đầy những vết xước rỉ máu do cào đất lúc sáng. Duyên nhìn chăm chăm ra dòng nước trôi lững lờ, nước mắt không còn để chảy, chỉ có sự trống rỗng hiện rõ trong ánh mắt.

Đạt bước lại gần, bước chân anh nhẹ nhàng không gây tiếng động trên nền đất mềm. Anh cầm theo một thau nước ấm và một chiếc khăn bông sạch. Anh khẽ quỳ một gối xuống sàn gạch cũ bên cạnh băng ghế gỗ, đặt thau nước xuống. Đạt không nói lời nào sáo rỗng, anh nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Duyên, nhúng chiếc khăn vào nước ấm rồi cẩn thận lau sạch lớp bùn đất bám vào các vết xước trên ngón tay cô. Động tác của anh tỉ mỉ, nâng niu như thể đang chăm sóc một báu vật vô giá.

Hơi ấm từ chiếc khăn bông và sự dịu dàng tột cùng của Đạt khiến lồng ngực Duyên thắt lại. Cô khẽ rút tay về nhưng Đạt giữ chặt lại bằng một lực vừa phải, ấm áp và vững chãi. Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự bao dung và kiên định như núi thái sơn.

“Đạt này...” Duyên khẽ gọi, giọng cô khàn đi. “Anh có thấy tôi ngu ngốc lắm không? Nếu tôi chịu thỏa hiệp, chịu cúi đầu trước Huỳnh Hữu Lộc, có lẽ vườn sầu riêng của ba tôi đã không bị tàn phá như thế này. Ba tôi sẽ không phải nằm cấp cứu, mẹ tôi sẽ không phải khóc cạn nước mắt... Nhiều lúc tôi tự hỏi, tại sao ông trời lại tàn nhẫn với những người nông dân hiền lành chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời như gia đình tôi?”

Cô cúi đầu, mái tóc xõa xuống che đi gương mặt u uất. “Tôi nhớ ngày đầu tiên tôi vớt anh lên từ bờ sông Hàm Luông này. Lúc đó anh đang sốt cao li bì do sốt xuất huyết nặng, người ngợm dầm nước đến thâm tím. Tôi đưa anh về nhà, tự tay nấu từng thìa cháo gừng, mớm từng ngụm nước ấm cho anh. Nhìn gương mặt anh lúc hôn mê, tôi đã thấy một nỗi buồn sâu thẳm. Khi anh tỉnh lại và xin ở lại làm thuê không công, chỉ cần cơm ngày ba bữa, ba tôi đã gật đầu đồng ý. Suốt nửa năm qua, anh không chỉ làm vườn, anh còn thay đổi toàn bộ cách pha trộn phân bón sinh học hữu cơ giúp cây sầu riêng đạt năng suất chưa từng có. Anh luôn im lặng đứng sau bảo vệ tôi mỗi khi đám trai làng say xỉn tìm cách trêu chọc hay khi gã Huỳnh Hữu Lộc đến quấy nhiễu. Tôi luôn tự hỏi anh thực sự là ai, nhưng rồi tôi nhận ra thân phận của anh không còn quan trọng nữa...”

Duyên quay sang nhìn thẳng vào mắt Đạt, ngón tay khẽ siết chặt lấy vạt áo bảo hộ của anh, hơi thở ấm áp hòa lẫn mùi sương tối: “Tôi đã xây dựng một giấc mơ lớn. Tôi muốn lập một hợp tác xã nông sản sạch, liên kết tất cả bà con Chợ Lách để xuất khẩu sầu riêng chính ngạch, thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn bị thương lái ép giá và tín dụng đen bóp nghẹt. Nhưng giờ thì hết rồi... Hợp đồng bị hủy, vườn cây bị độc chết. Nhưng Đạt ơi, tôi muốn nói với anh điều này: Tôi yêu anh. Không phải vì gia thế hay tiền bạc, vì anh trong mắt tôi chỉ là một người làm vườn quèn. Tôi yêu anh vì sự vững chãi, tử tế và tri thức của anh. Cho dù ngày mai nhà họ Huỳnh có cướp đi nông trường này, tôi phải lên Sài Gòn làm thuê làm mướn, tôi vẫn muốn được đi cùng anh. Anh có sẵn lòng đi cùng tôi không?”

Trái tim Đạt rung động mạnh mẽ. Giữa thế giới hào môn xa hoa đầy rẫy những hợp đồng hôn nhân thương mại và sự lợi dụng lẫn nhau, lời tỏ tình thuần khiết, tự nguyện và kiên định của cô gái miền Tây này chính là viên ngọc quý giá nhất mà anh tìm kiếm cả đời. Anh siết chặt bàn tay Duyên, áp lên má mình, cảm nhận sự ấm áp chân thật của dòng máu đang chảy trong huyết quản cô.

“Duyên, nghe tôi nói,” giọng Đạt trầm thấp nhưng vô cùng đanh thép, từng từ từng chữ như đóng đinh vào không gian sông nước. “Cô đã giao trọn niềm tin cho tôi, thì tôi tuyệt đối sẽ không để cô phải chịu bất kỳ ấm ức nào. Giấc mơ hợp tác xã sạch của cô, vương quốc sầu riêng trăm tỷ này là mồ hôi nước mắt của gia đình cô, không một ai có thể cướp đi được. Sự giàu có thực sự nằm ở đất đai và tấm lòng kiên định của người nông dân như cô, chứ không phải mấy mảnh giấy lộn của sàn chứng khoán hay tiền bẩn của bọn cho vay nặng lãi. Hãy tin tôi. Sáng mai, tôi sẽ cho cô thấy sự phục sinh của nông trường này, và sự sụp đổ của những kẻ đã dám làm cô rơi nước mắt.”

Duyên nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy uy quyền của Đạt, dù không hiểu bằng cách nào anh có thể thực hiện được điều đó khi thời gian chỉ còn tính bằng giờ, nhưng trong lòng cô bỗng dâng lên một niềm tin mãnh liệt, xua tan hoàn toàn những nỗi sợ hãi tăm tối đang vây hãm.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...