Chương 6: Mua Đứt Agribank Và Đám Cưới Hào Môn Chấn Động
Mặc dù Huỳnh Hữu Lộc đã bị bắt giữ, nhưng cuộc chiến tài chính vẫn chưa hoàn toàn kết thúc. Tại phòng giao dịch Agribank huyện Chợ Lách, bầu không khí căng thẳng bao trùm. Ba của Duyên, ông Trần Văn Minh, dù sức khỏe còn rất yếu vẫn phải ngồi trên chiếc xe lăn gỗ, được Duyên và mẹ cô đẩy vào phòng VIP của ngân hàng. Đứng đối diện họ là gã Giám đốc chi nhánh họ Ngô, người vốn dĩ đã nhận hối lộ từ ba của Lộc để đẩy gia đình Duyên vào đường cùng.
“Thưa ông Minh và cô Duyên, luật là luật,” Ngô cười khẩy, ngón tay gõ nhịp xuống tập hồ sơ thế chấp nợ quá hạn 50 tỷ đồng. “Dù vườn sầu riêng của các vị đã được chứng minh là sạch, nhưng khoản nợ gốc và lãi phạt 50 tỷ đã quá hạn 3 ngày. Theo quy định, chúng tôi bắt buộc phải tiến hành thủ tục phong tỏa tài sản và tổ chức bán đấu giá quyền sử dụng đất 50 hecta sầu riêng để thu hồi nợ. Không có bất kỳ ngoại lệ nào cả! Ký vào biên bản bàn giao đất đi, nếu không chúng tôi sẽ cưỡng chế pháp lý!”
Duyên đứng thẳng người, bàn tay siết chặt lấy thành xe lăn của ba cô, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay nhỏ nhắn: “Giám đốc Ngô! Các ông cố tình trì hoãn thủ tục gia hạn của chúng tôi để tạo điều kiện cho nhà họ Huỳnh thâu tóm đất đai. Chúng tôi sẽ khiếu nại lên Ngân hàng Nhà nước về hành vi sai phạm quy trình này!”
“Khiếu nại?” Ngô nhếch mép khinh bỉ. “Cô cứ việc đi mà khiếu nại. Nhưng trước khi có kết quả khiếu nại thì đất của cô đã bị bán đấu giá xong xuôi rồi. Ở cái tỉnh Bến Tre này, ai dám cản quyết định của chi nhánh Agribank này chứ?”
“Tôi cản.”
Cửa kính cường lực của phòng VIP đột ngột bị đẩy ra bởi hai vệ sĩ mặc vest đen cao lớn. Một bầu không khí vương giả, uy nghiêm tột cùng tràn vào căn phòng. Nguyễn Tấn Đạt bước vào. Nhưng anh không còn mặc chiếc áo bảo hộ sờn vai hay đi đôi ủng cao su lấm bùn ngày thường nữa. Thay vào đó là một bộ âu phục Tom Ford màu charcoal sẫm được may đo thủ công hoàn hảo ôm sát thân hình cao ráo, mạnh mẽ. Mái tóc đen được vuốt gọn gàng bằng sáp thơm cao cấp, để lộ vầng trán rộng thông minh và đôi mắt sắc lẹm như chim ưng. Mỗi bước đi của anh trên nền gạch men bóng loáng của ngân hàng đều phát ra tiếng “cộp cộp” giòn giã của đôi giày da thuộc Hermes đắt đỏ.
Đi bên cạnh Đạt là một người đàn ông trung niên uy nghi mặc vest xám - đó chính là Giám đốc Vùng khu vực Tây Nam Bộ của hệ thống Agribank, người trực tiếp quản lý toàn bộ các chi nhánh miền Tây.
Ngô nhìn thấy Giám đốc Vùng liền giật bắn mình, vội vàng đứng bật dậy, tháo kính xuống cúi đầu chào khúm núm: “Kính... Kính chào Giám đốc Vùng! Sao ngài lại đột xuất xuống chi nhánh nhỏ của chúng em mà không báo trước thế này?”
Giám đốc Vùng không thèm nhìn Ngô, ông cung kính cúi người 90 độ trước Đạt, giọng nói run rẩy đầy kính sợ: “Kính thưa Thế tử Nguyễn Tấn Đạt! Chúng tôi đã hoàn tất các thủ tục rà soát tài chính khẩn cấp theo yêu cầu của ngài.”
Đạt bước tới chiếc ghế VIP trung tâm, ngồi xuống một cách thong thả đầy khí chất đế vương. Anh khẽ búng ngón tay. Trợ lý Anthony lập tức mở chiếc vali Rimowa bằng nhôm cao cấp, đặt trước mặt Ngô một sắc lệnh tài chính có dấu đỏ của Ngân hàng Nhà nước và Tổng giám đốc Agribank:
“Ngô Đại Hùng! Chi nhánh Agribank Chợ Lách này từ hôm nay chính thức bị Tập đoàn Vận tải biển Á Châu mua đứt lại toàn bộ dư nợ xấu và tái cấu trúc nguồn vốn thông qua Vietcombank. Mày bị sa thải ngay lập tức, tước bỏ mọi chức vụ và chuyển hồ sơ sang C03 để điều tra hành vi nhận hối lộ, cấu kết với thế lực đen Huỳnh Gia để siết nợ trái pháp luật!”
Ngô Đại Hùng nghe xong như sét đánh ngang tai, toàn thân rụng rời, ngã quỵ xuống đất, gối quỳ đập xuống sàn gạch kêu cộp đau đớn. Hai cảnh sát tư pháp lập tức ập vào, xốc nách lôi hắn đi trong sự nhục nhã ê chề.
Đạt quay sang nhìn Mỹ Duyên đang đứng ngơ ngác vì chấn động. Anh bước tới, nhẹ nhàng cầm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô, giọng nói trở nên dịu dàng ấm áp vô cùng: “Duyên, tôi xin lỗi vì đã giấu thân phận suốt nửa năm qua. Tôi là Nguyễn Tấn Đạt, người thừa kế của Tập đoàn Vận tải biển Á Châu. Nhưng trước hết, tôi là người đàn ông yêu cô bằng cả trái tim.”
Anh rút từ túi áo vest ra chiếc máy tính bảng bảo mật, nhấn nút xác nhận giao dịch. Màn hình hệ thống ngân hàng lập tức hiển thị dòng chữ: “Giao dịch chuyển khoản THÀNH CÔNG: 100 tỷ đồng từ tài khoản Vietcombank Premium Nguyễn Tấn Đạt sang Agribank Chợ Lách. Tình trạng nợ của khách hàng Trần Văn Minh: ĐÃ TẤT TOÁN TOÀN BỘ.”
Chưa dừng lại ở đó, Đạt công bố trước hàng chục phóng viên báo chí tài chính đang vây kín sảnh ngân hàng: “Tập đoàn Á Châu chính thức ký hợp đồng tài trợ độc quyền 500 tỷ đồng để phát triển thương hiệu sầu riêng hữu cơ sạch Trần Gia, bao tiêu toàn bộ đầu ra xuất khẩu đi châu Âu bằng hải đội tàu container lạnh tối tân của chúng tôi. Và Trần Mỹ Duyên, ái nữ duy nhất của Trần Gia, chính là phu nhân Thế tử duy nhất, người đồng sở hữu đế chế vận tải biển Á Châu từ ngày hôm nay!”
Mỹ Duyên bàng hoàng, nước mắt hạnh phúc nghẹn ngào rơi xuống lăn dài trên má. Cô gục đầu vào ngực Đạt dưới hàng loạt ánh đèn flash nhấp nháy liên tục của giới báo chí, tiếng gọi “Anh Đạt!” nghẹn ngào mà ngọt ngào tột cùng vang lên giữa sảnh ngân hàng. Một cái kết viên mãn, rực rỡ chấn động cả giang sơn miền Tây, đánh dấu sự trỗi dậy mạnh mẽ của nông sản Việt trên đỉnh cao quốc tế.