Chương 6: Hoàng Hôn Đồ Sơn Trước Cơn Bão
Để tránh sự săn lùng gắt gao của giới truyền thông và đám phóng viên livestream đang bao vây kín cổng tòa nhà văn phòng Lạch Tray, Lê Gia Bách đã quyết định lái chiếc xe bán tải cũ của mình đưa Nguyễn Hoài An về căn biệt thự biệt lập của gia đình cô tại mũi Đồ Sơn. Căn biệt thự nằm ẩn mình dưới những rặng thông già cổ thụ, nhìn thẳng ra biển khơi mênh mông.
Buổi chiều muộn, bầu trời Hải Phòng nhuộm một màu vàng đỏ vọt kỳ lạ - điềm báo của một siêu bão nhiệt đới lớn sắp đổ bộ vào đất liền. Sóng biển dưới vách đá bắt đầu cuộn trào mạnh mẽ, bọt tung trắng xóa đập vào những ghềnh đá đen bóng. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua những tán lá thông.
Hoài An đứng một mình ngoài ban công tầng hai của biệt thự. Cô mặc chiếc váy lụa trắng giản dị, mái tóc xõa dài bay tự do trong gió biển mang theo hơi nước mặn. Trông cô lúc này không còn vẻ sắc sảo, kiêu kỳ của một nữ tổng giám đốc thường ngày, mà chỉ là một cô gái nhỏ bé, cô độc và đầy tổn thương trước cơn bão lớn của cuộc đời.
Gia Bách bước ra ban công, trên tay cầm hai tách trà gừng nóng hổi nghi ngút khói. Anh đặt nhẹ một tách lên lan can gỗ trước mặt cô, rồi đứng lặng lẽ bên cạnh, mắt hướng về phía đường chân trời xa xăm nơi những đám mây đen kịt đang cuồn cuộn kéo đến.
"Cảm ơn anh, Bách." Hoài An khẽ lên tiếng, giọng cô nhẹ như gió thoảng. Cô cầm tách trà nóng, áp chặt hai lòng bàn tay vào thành sứ để tìm kiếm chút hơi ấm giữa cái lạnh của biển khơi sắp nổi bão.
"Bổn phận của tôi là bảo vệ cô." Gia Bách trầm giọng đáp.
Hoài An quay sang nhìn anh, ánh mắt cô sâu thẳm, chứa đựng những cảm xúc kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Cô đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông đã cứu mạng mình cứu thế đế chế của mình:
"Bách, anh có biết vì sao tôi lại chọn anh làm vệ sĩ cá nhân và giao toàn quyền an ninh cho anh không? Không phải chỉ vì anh có võ công cao cường hay anh đã cứu tôi trên đèo Đồ Sơn. Trước khi đưa ra quyết định chuyển khoản hai trăm triệu đồng qua Vietcombank ngày hôm đó, tôi đã cho người điều tra rất kỹ về anh. Tôi biết anh là cựu Đại úy Đặc nhiệm, biết anh từng từ chối những lời mời béo bở trị giá hàng triệu đô của các tập đoàn an ninh quốc tế tại Singapore để trở về Hải Phòng làm một bảo vệ quèn."
Cô tiến lại gần anh thêm một bước, khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương hoa bưởi thoang thoảng trên mái tóc cô. Giọng cô rung lên đầy chân thành tự nguyện:
"Tôi tin anh vì tôi nhìn thấy sự chính trực, lòng kiên trung và đức độ của một người lính thực thụ trong đôi mắt anh. Gia đình họ Nguyễn chúng tôi kinh doanh ba đời đất Cảng, xung quanh tôi toàn là những kẻ xu nịnh, dối trá, những kẻ sẵn sàng đâm sau lưng tôi vì lợi ích như Trần Thế Nam. Chỉ có anh đứng trước mặt tôi mà không hề đòi hỏi bất kỳ lợi ích kinh tế nào. Bách, tôi yêu anh không phải vì di nguyện gia đình, không phải vì anh cứu tôi, mà vì chính con người anh. Đêm nay, bất kể kết quả thế nào, tôi cũng muốn ở bên cạnh anh."
Gia Bách chấn động mạnh. Trái tim vốn đã chai sạn sau những năm tháng chiến tranh khốc liệt của người lính đặc nhiệm bỗng chốc tan chảy trước lời thổ lộ vô cùng tự nguyện, chân thành và dũng cảm của người con gái kiêu kỳ trước mặt. Anh không nói lời hoa mỹ, chỉ đưa bàn tay to lớn, thô ráp ấm áp nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại đang run rẩy của cô.
"An, tôi lấy danh dự của một người lính Đặc nhiệm Hải quân Việt Nam thề trước biển khơi quê hương." Gia Bách nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng lực lượng đanh thép: "Đêm nay, dù có phải bước qua núi đao biển lửa, tôi cũng sẽ đưa cô qua cơn bão này an toàn, đòi lại sự trong sạch tuyệt đối cho cô. Đất Cảng này không phải là nơi để những kẻ tiểu nhân lộng hành!"
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực cuối cùng trước khi giông bão ập xuống, hai bóng người đứng tựa vào nhau bên ban công lộng gió, tạo nên một bức tranh vô cùng ngọt ngào, kiên định và thuyết phục trước trận chiến sinh tử sắp bắt đầu.