Chương 3: Sự Hoài Nghi Của Mỹ Nhân

Gió bão vẫn gầm rú thét gào bên ngoài vách đá Đồ Sơn. Dưới gầm xe Lexus LX600 che chắn bớt làn nước mưa xối xả, Lê Gia Bách quỳ một gối xuống mặt đường nhựa lạnh ngắt. Anh cúi đầu nhìn vết rách sâu hoắm ở đùi Nguyễn Hoài An, máu đỏ tươi từ động mạch đùi của cô đang tuôn ra xối xả, hòa vào dòng nước mưa trên đường. Khuôn mặt kiêu kỳ của nàng đại tiểu thư giờ đây nhợt nhạt, môi run rẩy vì mất máu nhiều và sốc nhiệt.

"Đừng động đậy." Gia Bách trầm giọng ra lệnh, thanh âm vô cùng uy nghiêm khiến Hoài An vô thức im lặng gật đầu.

Anh nhanh chóng dùng những ngón tay thô ráp đầy vết chai sạn ấn cực mạnh vào ba huyệt vị hiểm hóc xung quanh khớp háng và đùi trong của cô. Đây là kỹ thuật bấm huyệt phong bế huyết mạch gia truyền kết hợp quân y đặc nhiệm dã chiến. Lực ngón tay của anh mạnh đến mức Hoài An cảm thấy một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng, nhưng kỳ diệu thay, dòng máu đỏ thẫm đang tuôn xối xả bỗng nhiên ngưng lại hoàn toàn, chỉ còn rỉ ra những giọt li ti. Tiếp đó, anh xé vạt áo phông cotton sạch bên trong của mình, băng bó chặt vết thương lại một cách vô cùng chuẩn xác.

Mười lăm phút sau, chiếc xe cấp cứu của Bệnh viện Hữu nghị Việt Tiệp Hải Phòng hú còi inh ỏi vượt qua màn mưa bão tiếp cận hiện trường. Khi các bác sĩ và nhân viên y tế ập đến, họ vô cùng kinh ngạc trước hiện trạng của nạn nhân.

Tại phòng cấp cứu vô trùng của Bệnh viện Việt Tiệp trên phố Nhà Thương, bác sĩ trưởng khoa chấn thương chỉnh hình Nguyễn Huy Hoàng bước ra khỏi phòng phẫu thuật, mồ hôi đầm đìa trên trán. Nhìn thấy Gia Bách vẫn mặc chiếc áo gió sũng nước đứng đợi ở hành lang, vị bác sĩ già tiến lại gần, giọng đầy thán phục xen lẫn tò mò:

"Cậu là người đã sơ cứu cho bệnh nhân Nguyễn Hoài An trên đèo Đồ Sơn phải không? Thật là một kỳ tích! Vết rách đùi của cô ấy sâu chạm tới sát động mạch chủ. Nếu không có kỹ thuật ấn huyệt khóa mạch máu cực kỳ chuẩn xác và chuyên nghiệp của cậu trước đó, cô ấy chắc chắn đã chết vì mất máu cấp trên đường đi cấp cứu, hoặc ít nhất cũng phải cưa chân do hoại tử cơ. Kỹ thuật của cậu ngay cả bác sĩ Tây y chuyên nghiệp có trang thiết bị hiện đại cũng khó lòng thực hiện hoàn hảo trong điều kiện bão gió như vậy. Cậu học y ở đâu thế?"

Gia Bách chỉ khẽ mỉm cười nhạt: "Tôi từng làm quân y trong quân đội cũ, chỉ là vài mẹo vặt cứu thương dã chiến thôi bác sĩ." Nói xong, anh quay lưng lặng lẽ bước đi, không đợi lấy một lời cảm ơn.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai sau bão rọi sáng căn phòng VIP của Bệnh viện Việt Tiệp. Nguyễn Hoài An tỉnh dậy trên giường bệnh, gương mặt đã phục hồi chút hồng hào. Đầu cô quấn băng trắng, chân trái được bó bột cố định. Ngồi bên cạnh cô là trợ lý thân cận cùng năm vệ sĩ cao lớn mặc vest đen túc trực nghiêm ngặt.

Khi nghe trợ lý báo cáo lại toàn bộ diễn biến đêm qua và lời nhận xét chấn động của bác sĩ trưởng khoa Hoàng, Hoài An im lặng rất lâu. Đôi mắt phượng sắc bén của cô nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, nơi những cành phượng vĩ đỏ rực rụng tơi tả sau bão. Là một thạc sĩ tốt nghiệp ngành tài chính tối ưu tại Singapore, tư duy lý tính sắc bén của cô lập tức hoạt động. Một người bảo vệ quèn lương 7 triệu đồng lại sở hữu võ công đặc nhiệm kinh hoàng gạt phăng 8 sát thủ chuyên nghiệp, đồng thời có kỹ năng quân y bấm huyệt thần sầu cứu sống cô khỏi bàn tay tử thần. Đây chắc chắn không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

"Tìm Lê Gia Bách cho tôi. Gọi anh ta đến đây ngay lập tức." Hoài An lạnh lùng ra lệnh.

Một tiếng sau, Gia Bách bước vào phòng bệnh. Anh vẫn mặc bộ quần áo giản dị cũ kỹ, thần thái thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Hoài An xua tay cho tất cả mọi người ra ngoài, khóa chặt cửa phòng. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng sự kính trọng sâu sắc:

"Lê Gia Bách, anh đã cứu mạng tôi hai lần. Tôi nợ anh một mạng sống. Nhưng với tư cách là người điều hành tập đoàn HPL, tôi không thể dung nạp một người có thân phận bí ẩn và nguy hiểm ở bên cạnh mà không rõ nguồn gốc. Anh thực sự là ai? Có phải do đối thủ cạnh tranh cài vào để tiếp cận tôi không?"

Gia Bách tiến lại gần giường bệnh, đứng cách cô hai mét, rút trong túi áo ra một chiếc thẻ bài quân đội bằng đồng đã xỉn màu và đặt nhẹ lên bàn ăn cạnh giường bệnh. Trên thẻ bài khắc rõ dòng chữ: *Lữ đoàn Đặc nhiệm Hải quân 126 - Đại úy Lê Gia Bách*.

"Tôi xuất ngũ một năm trước sau khi hoàn thành nhiệm vụ chống cướp biển quốc tế. Tôi chỉ muốn làm một người bình thường bảo vệ bờ biển Hải Phòng quê hương tôi. Tôi không quan tâm đến cuộc chiến tranh giành quyền lực của tập đoàn các người. Nhưng Trần Thế Nam và băng Hắc Long đang cấu kết buôn lậu lớn qua cảng Đình Vũ, hủy hoại an ninh cửa biển. Đó là lý do tôi xuất thủ." Gia Bách thản nhiên giải thích.

Hoài An cầm chiếc thẻ bài bằng đồng, ngón tay thanh tú vuốt ve từng nét chữ khắc chìm. Sự nghi ngờ trong lòng cô hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự nể phục và một kế hoạch táo bạo. Cô nhìn anh, mỉm cười đầy quyến rũ nhưng vô cùng sắc sảo:

"Được! Đại úy Lê Gia Bách, tôi muốn thuê anh làm Vệ sĩ kiêm Giám sát an ninh đặc biệt của tôi với mức lương khởi điểm hai trăm triệu đồng một tháng, chuyển khoản trực tiếp qua tài khoản Vietcombank Hải Phòng của anh. Nhưng trước khi ký hợp đồng chính thức, tôi cần anh chứng minh bản lĩnh thực chiến trước những huấn luyện viên hàng đầu của tôi tại võ đường Lê Hồng Phong vào chiều nay. Anh dám nhận thử thách này không?"

Gia Bách nhìn sâu vào đôi mắt đầy thách thức của nàng đại tiểu thư, khẽ nhếch môi: "Có gì mà không dám? Chiều nay tôi sẽ tới."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...