Chương 1: Ẩn Thân Nơi Cửa Biển
Ba giờ mười bảy phút sáng, nhiệt kế treo ở trụ đèn cổng B của cảng Đình Vũ chỉ mười chín độ.
Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.
Lê Gia Bách đứng trong buồng kiểm soát nhỏ bằng tấm kính chắn gió dày hai mươi li, hơi thở phả ra một vệt sương mỏng mỗi khi anh quay mặt về phía biển.
Gió từ vịnh Lan Hạ thổi vào theo hướng đông bắc, mang theo mùi muối pha dầu mazút và mùi rỉ sét từ các thanh ray cần cẩu — cái mùi anh đã quen từ những ngày đứng trên boong tàu HQ-015 mười hai năm trước.
Anh xoay bút bi giữa hai ngón tay, ghi vào sổ: 03:17 — Xe tải Hải Dương 34C-814.22 — vào bãi C — chở 18 cont 20ft hàng lạnh — tài xế: Nguyễn Đức Minh — CMND đã đối chiếu.
Đây là ca trực thứ tám mươi ba của anh tại cảng Đình Vũ kể từ ngày xin vào làm bảo vệ ca đêm, theo hợp đồng lao động với HPL Security — đơn vị an ninh trực thuộc Tập đoàn Logistics Hải Phòng.
Lương ba triệu tám trăm nghìn đồng một tháng, chưa tính phụ cấp ca đêm.
Đồng nghiệp cùng ca là Tuấn — hai mươi ba tuổi, quê Kiến An, hay ngủ gật sau một giờ sáng — ngồi co ro trong góc buồng ôm điện thoại xem phim.
Không ai trong số những người biết Lê Gia Bách ở đây hiểu tại sao một người từng cầm quyền chỉ huy ba mươi bảy lính đặc nhiệm lại chấp nhận làm việc này.
Câu trả lời nằm ở một tập hồ sơ dày năm mươi trang trong ngăn kéo phòng ngủ của anh tại căn nhà trọ trên đường Lê Chân, quận Lê Chân, Hải Phòng.
Tập hồ sơ đó liên quan đến cái chết của Trung úy Phạm Quốc Việt — người lính trẻ nhất trong đội của anh — trong một vụ được kết luận là tai nạn ngã từ tàu tại bến phao số 4 cảng Đình Vũ, ngày mười hai tháng ba năm hai nghìn hai mươi hai.
Bách không tin đó là tai nạn.
Giám định pháp y sơ bộ ghi nhận vết bầm tím hình vòng cung sau gáy Việt — đặc trưng của một cú đập bằng vật tù, không phải từ việc va đầu vào thành cầu thang tàu như biên bản hiện trường mô tả.
Anh đã gửi yêu cầu điều tra lại lên ba cấp trong vòng sáu tháng.
Ba lần đều nhận về công văn trả lời đóng dấu đỏ: Vụ việc đã được xử lý theo đúng trình tự tố tụng.
Đến tháng thứ bảy, anh nhận được lệnh điều động đột ngột — thuyên chuyển khỏi Vùng 1 Hải quân, về Bộ Tư lệnh Hải quân tại Hà Nội với vai trò huấn luyện viên bơi lội nội bộ.
Bách hiểu thông điệp.
Anh nộp đơn xin xuất ngũ tự nguyện sau hai tuần.
Và anh trở lại Hải Phòng bằng một cái tên khác trên hợp đồng lao động: Nguyễn Bách Lê — sinh năm một chín chín mốt, quê Đồ Sơn, không có tiền án tiền sự, trình độ THPT.
Anh biết kẻ đứng sau cái chết của Việt vẫn đang hoạt động ở đâu đó trong hệ sinh thái cảng Đình Vũ.
Và cách duy nhất để tìm ra hắn là trở thành người vô hình nhất trong cái nơi mà ai cũng biết mặt nhau này.
Ba giờ hai mươi hai phút, còi tàu từ phía bến container phía đông rú lên một tiếng ngắn.
Bách nhìn ra bãi.
Dưới ánh đèn cao áp sodium màu vàng cam, một chiếc xe nâng chạy qua giữa hai hàng container xếp năm tầng — thùng hàng xanh của Maersk Line, đỏ của COSCO, xám trắng của MSC — tạo ra cái bóng dài méo mó trên mặt bê tông ẩm.
Anh ghi tiếp vào sổ, nhưng mắt vẫn theo dõi cái bóng xe nâng cho đến khi nó khuất sau góc kho CFS số 3.
Đây là đêm thứ tám mươi ba.
Anh đang kiên nhẫn.