Chương 2: Đại Tiểu Thư Và Cạm Bẫy Đồ Sơn

Cuộc gọi đến điện thoại của tổ trưởng bảo vệ Hoàng vào lúc mười giờ bốn mươi lăm phút đêm thứ Sáu.

Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.

Đầu dây kia là giọng phụ nữ, bình tĩnh đến mức bất thường so với nội dung cô đang nói: Tôi đang ở khu vực bãi đỗ xe nhà hàng Hải Sản Đồ Sơn, đường Lê Duẩn, có ba người đàn ông chặn xe tôi.

Hoàng nhìn sang Bách.

Bách đã nghe thấy và đang chụp lấy áo khoác.

Không phải vì nhiệm vụ bắt buộc — khu vực đó nằm ngoài phạm vi tuần tra của tổ anh — mà vì số điện thoại gọi vào thuộc danh sách ưu tiên cấp một của trung tâm điều phối HPL: Nguyễn Hoài An, Phó Tổng Giám đốc điều hành, con gái duy nhất của Chủ tịch HĐQT Nguyễn Văn Hùng.

Chiếc xe máy của tổ bảo vệ mất mười lăm phút để đến Đồ Sơn vào giờ đó.

Bách đến sau Hoàng ba mươi giây, vì anh đi bộ từ điểm dừng xe buýt cuối tuyến.

Anh thấy cảnh tượng này: một chiếc Toyota Land Cruiser màu trắng đang bị hai xe máy kẹp hai bên, đèn pha chiếu thẳng vào kính chắn gió.

Ba người đàn ông đứng bên ngoài — một người tay cầm thanh sắt ngắn, hai người còn lại đứng chắn hai đầu xe.

Hoàng đang gọi cảnh sát và hét to, cố kéo sự chú ý.

Bách không hét.

Anh đi thẳng vào.

Người đầu tiên anh tiếp cận là tay cầm thanh sắt — cao khoảng một mét bảy lăm, dáng vai rộng, đứng lệch về phía trái.

Anh không đánh ngay.

Anh nói: Đặt xuống.

Tay đó cười và vung thanh sắt.

Bách nghiêng người sang phải, để thanh sắt chạm vào phần trên cẳng tay trái của anh — có chủ ý, để kiểm soát vũ khí — và tay phải anh đã khóa cổ tay đối thủ và xoắn ngược chiều kim đồng hồ trong một cú động tác dứt khoát đến mức nghe tiếng click của khớp xương.

Thanh sắt rơi xuống nền nhựa đường.

Tay đó khuỵu xuống vì đau.

Hai người còn lại lao vào — Bách lùi lại hai bước, để họ va vào nhau, và dùng một cú đẩy bằng khuỷu tay khiến một người đập mặt vào thành xe.

Người thứ ba bỏ chạy khi nghe tiếng còi xe cảnh sát từ xa.

Tất cả diễn ra trong hai mươi giây.

Nhưng cánh tay trái của Bách đang đau.

Anh giữ thẳng người, không để lộ điều đó.

Cửa kính xe hạ xuống.

Nguyễn Hoài An nhìn ra, mắt di chuyển từ hai người đàn ông đang nằm trên đất sang người mặc đồng phục bảo vệ đứng trước mặt cô.

Cô không nói cảm ơn ngay.

Cô hỏi: Anh từ đơn vị nào?

Giọng cô không run.

Bách đáp: Tổ bảo vệ cảng B, HPL Security. Nhận điều phối từ tổng đài lúc mười giờ bốn lăm.

Cô nhìn cánh tay trái anh.

Thanh sắt đã để lại vệt đỏ dài trên cẳng tay, chỗ vải áo khoác bị rách một đoạn nhỏ.

Cô nói: Anh bị thương.

Anh nói: Không sao. Chị cần khai báo với cảnh sát về ba người này trước khi họ đến.

Hoài An nhìn anh thêm ba giây nữa — cái nhìn mà anh quen thuộc từ những lần bị đánh giá trong phòng họp tác chiến — rồi cô gật đầu và mở cửa xe.

Đêm đó, khi Bách về đến phòng trọ lúc hai giờ sáng, anh mới cho phép mình nhăn mặt khi tháo áo.

Cánh tay trái sưng nhẹ, không gãy, nhưng sẽ tím vào sáng hôm sau.

Anh đặt gói đá lạnh lên vết thương và nằm xuống, mắt nhìn trần nhà.

Anh đã để bản thân bị nhìn thấy nhiều hơn mức cần thiết tối nay.

Điều đó có thể là vấn đề.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...