Chương 11: Khoảng Trời Riêng
Bãi biển Đồ Sơn vắng người vào lúc tám giờ tối.
Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.
Mùa du lịch chưa bắt đầu, gió từ biển thổi vào mang cái lạnh của muối và tảo, và sóng lên đến mép bờ rồi kéo xuống để lại những vệt bọt trắng chạy ngang trên cát ướt.
Bách đứng cách mép nước khoảng mười mét, tay cầm lon bia đã mở nhưng gần như chưa uống.
Hoài An đến muộn hơn mười lăm phút — cô nhắn tin báo trước khi cô đến, không xin lỗi, chỉ nói đơn giản: Họp xong muộn hơn dự kiến.
Cô đứng cạnh anh, nhìn ra biển.
Không ai nói gì trong hai phút đầu.
Tiếng sóng đủ để lấp đầy khoảng lặng mà không làm nó trở nên khó chịu.
Cuối cùng, cô hỏi: Anh tìm được thứ mình đến đây để tìm chưa?
Anh biết cô không hỏi về vụ buôn lậu.
Một phần. Trần Thế Nam là người ra lệnh đưa Việt vào góc khuất bến phao số 4 đêm đó. Nhưng người trực tiếp — tôi chưa có đủ bằng chứng. C03 đang khai thác tiếp qua Khoa và các đối tượng bị bắt.
Cô gật đầu.
Anh sẽ tiếp tục ở Hải Phòng?
Anh suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.
Tôi không biết. Lý do chính để tôi ở lại đang dần được giải quyết — dù chưa xong hoàn toàn. Nhưng...
Anh dừng lại.
Nhưng?
Nhưng có những thứ khác giữ tôi lại mà tôi chưa tính đến khi bắt đầu.
Cô không hỏi thêm, cũng không giả vờ không hiểu.
Cô quay người lại nhìn anh — cái nhìn thẳng mà anh đã quen từ lần đầu gặp trong phòng họp số 2.
Anh biết tôi làm nghề gì, môi trường tôi đang ở là gì. Tôi không thể chờ đợi những thứ không chắc chắn.
Anh nhìn lại cô.
Tôi không yêu cầu chị chờ đợi bất cứ điều gì.
Cô im lặng.
Sóng lên rồi xuống.
Nhưng tôi nghĩ, anh tiếp tục, giọng thấp hơn, nếu chị muốn biết thêm về người đứng trước mặt chị — người thực sự, không phải hồ sơ bị xóa — tôi sẵn sàng kể. Không phải tối nay. Không phải vội vàng.
Cô nhìn ra biển.
Một con tàu container đang di chuyển chậm ngoài xa — đèn xanh đỏ phía mũi và đuôi tàu nhấp nháy trong màn đêm như hai con mắt lớn đang nhìn vào bờ.
Tàu Maersk, cô nói.
Có lẽ vậy, anh đáp.
Cô thở ra, một hơi thở dài mà anh cảm nhận được dù không nghe thấy — cái hơi thở của người vừa đặt xuống thứ gì đó nặng hơn họ đã nghĩ khi mang lên.
Thứ Bảy tuần sau, cô nói. Nếu anh không có việc — tôi biết một quán bún cá ở Ngã Tư Sở, Đồ Sơn. Mở lúc sáu giờ sáng. Ngon thật sự, không phải loại ngon vì đói.
Anh nhìn cô.
Cô vẫn nhìn ra biển, nhưng khóe môi nhích lên một chút — không hẳn là cười, chỉ là thứ gì đó thoáng qua và thật.
Anh nói: Được.
Họ đứng thêm một lúc nữa bên bờ biển Đồ Sơn, trong gió mang mùi muối và ánh đèn xa xôi của những con tàu không bao giờ ngủ, và không ai cần phải nói thêm điều gì để khoảnh khắc đó trở nên đủ đầy.
Ba tháng sau buổi tối ở Đồ Sơn, Bách và Hoài An cùng quay lại cảng để dự buổi nghiệm thu hệ thống kiểm soát mới.
Container đi qua cổng phải khớp ba lớp dữ liệu: seal vật lý, manifest điện tử và lịch sử ra vào không thể chỉnh ngay tại ca trực.
Một kỹ thuật viên trẻ nhận ra Bách rồi hỏi nhỏ:
“Anh có phải người phá vụ năm trăm tỷ không?”
Bách lắc đầu.
“Một mình tôi không phá được gì cả.”
Hoài An đứng cạnh tiếp lời:
“Anh ấy chỉ khó tính đủ lâu để mọi người phải nhìn đúng chỗ.”
Bách bật cười.
Họ không dựng tượng, không treo ảnh người hùng ở phòng an ninh.
Thay vào đó, phòng đó treo sơ đồ quy trình mới và số điện thoại báo cáo nội bộ.
Bách thích như vậy hơn.
Đêm xuống, hai người lại ra bờ biển.
Quán bún cá mà Hoài An hứa cuối cùng cũng mở.
Cô đặt trước mặt anh một tô rồi nói:
“Lần này không có container, không có họp báo.”
“Tốt.”
“Chỉ ăn thôi.”
Bách cầm đũa.
Sau nhiều năm sống bằng cảnh giác, một bữa ăn bình thường hóa ra là phần thưởng khó kiếm nhất.
Hoài An về sau hỏi Bách có muốn rời ngành an ninh để làm cố vấn riêng không.
Anh từ chối.
“Tôi thích nơi hệ thống có tiếng máy chạy. Ngồi phòng họp lâu tôi buồn ngủ.”
Cô bảo anh lãng phí khả năng.
Bách chỉ vào dãy container ngoài cửa sổ.
“Nếu một ca trực bình thường đi hết mà không ai cần khả năng của tôi, vậy là tốt nhất.”
Hoài An hiểu.
Người từng được gọi là võ thần cuối cùng chọn thành công bằng những ngày không có gì để đánh.
Buổi sáng hôm sau, Bách trở lại cảng sớm hơn ca trực mười phút.
Hoài An nhắn hỏi tối qua bún cá có ngon không.
Anh trả lời: “Ngon. Hôm khác ăn tiếp.”
Rồi anh cất điện thoại, kiểm tra bảng bàn giao như mọi ngày.
Không có cảnh báo đỏ, không có container bất thường, không có ai cần anh cứu.
Bách thấy thế là một buổi sáng rất đẹp.
Ca sáng bắt đầu, cổng cảng mở và đoàn xe đầu tiên lăn bánh đúng giờ. Bách cầm ly cà phê, nhìn bảng trạng thái toàn màu xanh rồi bước vào phòng trực. Sau tất cả, anh hiểu bình yên không phải lúc chẳng còn nguy cơ, mà là lúc hệ thống đủ tốt để người bình thường nhận ra nguy cơ trước khi nó biến thành thảm họa.
— HẾT —