Chương 3: Nàng Không Tin Và Nàng Điều Tra
Sáng thứ Hai, Nguyễn Hoài An ngồi vào bàn làm việc lúc bảy giờ ba mươi phút — sớm hơn ba mươi phút so với thông lệ.
Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Cô mở máy tính xách tay, gõ vào ô tìm kiếm nội bộ: Nguyễn Bách Lê — HPL Security — mã nhân viên 0847.
Hồ sơ hiện ra: sinh năm một chín chín mốt, quê quán Đồ Sơn, Hải Phòng, trình độ THPT, vào làm tháng Chín năm hai nghìn hai mươi ba, không có tiền án tiền sự, không có bằng cấp chuyên môn đặc biệt.
Cô nhìn màn hình một lúc.
Rồi cô gọi điện cho Trưởng phòng Pháp chế, anh Nguyễn Tuấn Khoa.
Anh Khoa, em cần anh làm một việc — không chính thức, không lưu vào hệ thống trước.
Khoa là người cô tin nhất trong công ty sau cha mình — mười lăm năm làm luật sư doanh nghiệp trước khi về HPL, không có nợ xấu, không có quan hệ cá nhân với các đối tác vận tải.
Cô nói tên: Nguyễn Bách Lê, mã nhân viên 0847, bảo vệ ca đêm cảng B.
Cô nói thêm: Kiểm tra kỹ. Đặc biệt phần lịch sử công tác trước khi vào HPL. Nếu có khoảng trắng — tức là thời gian không có hồ sơ — thì báo em ngay.
Khoa gọi lại vào chiều hôm đó, lúc bốn giờ mười lăm phút.
An à, hồ sơ này có vấn đề.
Cô đặt bút.
Cụ thể?
Từ năm hai nghìn mười một đến năm hai nghìn hai mươi ba — mười hai năm — không có một dòng nào. Không có hợp đồng lao động, không có đóng BHXH, không có địa chỉ cư trú đăng ký. Như thể người này không tồn tại trong mười hai năm đó.
Cô ngồi im.
Không phải người không tồn tại, anh Khoa ạ. Là người có hồ sơ bị xóa có chủ ý.
Khoa im lặng một giây: Em muốn tiến hành thế nào?
Chưa làm gì thêm. Giữ lại kết quả này. Không báo lên Ban Giám đốc trước khi em nói chuyện trực tiếp với người đó.
Cô gác máy và nhìn ra cửa sổ, về phía đường Trần Phú dưới kia, nơi những xe container đang xếp hàng chờ vào cảng Hoàng Diệu.
Cô không phải người dễ bị thao túng bởi cảm xúc — đặc biệt là thứ cảm xúc nảy sinh từ một người đàn ông vừa đánh nhau đẹp trước mặt cô.
Nhưng cô cũng không phải người bỏ qua thông tin bất thường.
Cô mở một tab mới và tìm kiếm: danh sách đặc nhiệm Hải quân xuất ngũ tự nguyện 2022-2023 Hải Phòng.
Kết quả không cho cô điều gì cụ thể — thông tin này không công khai.
Cô chuyển sang một hướng khác.
Cô tìm kiếm: Phạm Quốc Việt — tai nạn cảng Đình Vũ — tháng 3 năm 2022.
Có một bài báo trên tờ Hải Phòng Mới, đăng ngày mười lăm tháng ba năm hai nghìn hai mươi hai: Một thủy thủ trẻ tử vong do ngã từ tàu tại cảng Đình Vũ — cơ quan chức năng xác định là tai nạn lao động.
Cô đọc đến cuối bài.
Không có tên người phát hiện, không có chi tiết về đơn vị đóng tàu, không có ảnh hiện trường.
Cô lưu bài báo vào thư mục riêng trên ổ đĩa mã hóa.
Hôm sau, cô đến cảng lúc tám giờ sáng và yêu cầu tổ trưởng điều phối Hoàng sắp xếp để cô gặp nhân viên Nguyễn Bách Lê trong giờ làm việc chính thức.
Gặp mặt trực tiếp.
Tại phòng họp nhỏ số 2, tầng trệt tòa nhà điều hành cảng B.
Không phải để cảm ơn.
Để hỏi.