Chương 2: Huyết Chiến Đỉnh Đồi Đồ Sơn

Đêm muộn ngày hôm sau, cơn giông lớn từ vịnh Bắc Bộ bất ngờ đổ bộ vào Hải Phòng. Gió bão cấp 7 rít liên hồi qua những rặng thông già dọc theo đường đèo uốn lượn dẫn lên khu biệt thự biệt lập của gia đình họ Nguyễn ở Đỉnh Đồi Đồ Sơn. Mưa như trút nước, biến con đường nhựa dốc thoai thoải thành những dòng thác nhỏ cuồn cuộn chảy xuống biển. Tầm nhìn xa giảm xuống chưa đầy ba mét.

Lê Gia Bách mặc chiếc áo khoác gió chống nước màu đen, đi chiếc xe máy Dream cũ kỹ màu nho mận từ thời những năm 90. Tiếng động cơ 97 phân khối nổ giòn đều đặn hòa lẫn vào tiếng sóng biển gầm rú đập vào vách đá bên dưới. Anh bám theo chiếc Lexus LX600 của Hoài An từ văn phòng Lạch Tray với khoảng cách an toàn năm trăm mét. Bằng khứu giác nhạy bén của một trinh sát đặc nhiệm hải quân và thông tin dò quét được trên tần số bộ đàm lậu của băng nhóm Hắc Long, anh biết chắc chắn đêm nay bọn chúng sẽ xuất thủ ám sát đại tiểu thư để dọn đường cho Trần Thế Nam thâu tóm toàn bộ tập đoàn.

Quả nhiên, khi chiếc Lexus vừa vượt qua khúc cua tử thần sát vách đá dựng đứng phía trên bãi tắm 2 Đồ Sơn, từ trong bóng tối của rừng thông, hai chiếc xe bán tải Ford Ranger đã tháo biển số bất ngờ lao ra với tốc độ kinh hoàng. Một chiếc đâm sầm trực diện vào đầu xe Lexus, tiếng kim loại va chạm cực mạnh vang lên chát chúa giữa màn đêm. Chiếc bán tải thứ hai áp sát khóa đuôi, bóp nghẹt mọi lối thoát.

"Rầm!"

Túi khí trên xe Lexus bung ra. Hai vệ sĩ đi cùng Hoài An nhanh chóng đạp cửa bước ra, tay lăm lăm dùi cui điện và súng bắn đạn cao su. Thế nhưng họ chưa kịp định thần thì từ hai chiếc bán tải, tám gã đàn ông lực lưỡng mặc áo mưa đen, tay cầm mã tấu sắc lẹm và gậy sắt đã nhảy xuống. Chúng ra tay cực kỳ tàn bạo và chuyên nghiệp. Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, hai vệ sĩ của tập đoàn HPL đã bị đánh gục nằm la liệt trên vũng máu pha loãng nước mưa.

"Lôi con khốn đó ra đây!" Một giọng nói khàn khàn, lạnh lùng cất lên từ gã cầm đầu mặt đầy sẹo gớm ghiếc.

Hoài An bị chấn động mạnh sau cú va chạm, trán cô rỉ một vệt máu tươi đỏ thẫm chảy dài xuống má. Cô cố gắng dùng bàn tay run rẩy khóa chặt cửa xe từ bên trong. Nhưng gã sát thủ mặt sẹo không chần chừ, gã dùng búa tạ đập nát cửa kính chắn gió bên hông. Hắn thọc bàn tay hộ pháp đầy lông lá vào trong, giật mạnh tóc Hoài An lôi cô ra ngoài bất chấp tiếng thét xé lòng của cô. Đầu gối cô đập mạnh vào thành cửa xe bằng sắt nhọn, để lại vết rách sâu hoắm rỉ máu đầm đìa.

"Nguyễn Hoài An, cha mày cậy có thế lực lớn không chịu nhượng bộ dự án cảng Đình Vũ cho đại ca tao. Hôm nay tao sẽ ném mày xuống biển làm mồi cho cá!" Gã mặt sẹo cười sằng sặc, giơ cao lưỡi mã tấu sáng loáng định chém đứt gân chân của cô trước khi vứt xuống vực.

"Vút!"

Một tiếng xé gió cực lớn vang lên từ phía sau lưng gã mặt sẹo. Một viên đá hộc to bằng nắm tay bay tới với lực đạo kinh khủng, ghim thẳng vào khớp vai của gã. Tiếng xương bả vai vỡ vụn "rắc rắc" vang lên ghê rợn. Gã mặt sẹo rú lên đau đớn, lưỡi mã tấu tuột khỏi tay rơi xuống lòng đường nhựa.

Từ trong màn mưa bão trắng xóa, một bóng người cao lớn lững thững bước ra. Lê Gia Bách không hề mặc áo mưa, chiếc áo khoác gió sũng nước dán chặt vào những múi cơ cuồn cuộn chắc nịch như thép nguội. Đôi mắt anh lạnh lùng, tỏa ra sát khí đậm đặc như một thần chết bước ra từ cõi u minh.

"Đứa nào dám cản đường tao? Giết nó!" Gã mặt sẹo gầm lên, ôm bả vai đẫm máu lùi lại phía sau.

Bảy tên sát thủ còn lại lập tức cầm mã tấu hung hãn lao vào Gia Bách. Tên đi đầu chém một nhát chí mạng từ trên xuống dưới. Gia Bách không hề lùi lại, anh khẽ nghiêng người tránh lưỡi đao sát sạt trong gang tấc. Nhanh như chớp, anh bước lên một bước, dùng cùi chỏ nện mạnh vào chấn thủy của đối phương. Tên sát thủ trợn ngược mắt, ngã gục xuống đường không kịp rên một tiếng. Tên thứ hai lao đến quét chân, Gia Bách bật cao người, tung cú đá uy lực bằng gót giày đập thẳng vào quai hàm hắn. Tiếng quai hàm gãy rốp vang lên, gã bay xa ba mét va rầm vào thành cầu bê tông rồi bất tỉnh nhân sự.

Năm tên còn lại bao vây xung quanh, đồng loạt vung mã tấu chém tới tấp. Gia Bách xoay người uyển chuyển như một cơn lốc đêm. Kỹ thuật chiến đấu cận chiến của Đặc nhiệm Hải quân Việt Nam nhấn mạnh vào sự thực dụng, triệt hạ đối thủ nhanh nhất có thể. Anh dùng tay không bắt lấy cổ tay một tên, bẻ ngược ra sau nghe tiếng "khớp xương rời ra", giật lấy chiếc gậy sắt trên tay hắn rồi quét một vòng cực mạnh. Tiếng gậy sắt đập vào ống quyển, xương sườn của bọn sát thủ vang lên liên tục giữa tiếng mưa bão gầm rú. Chỉ trong vòng đúng ba phút ngắn ngủi, cả bảy tên sát thủ chuyên nghiệp của băng Hắc Long nằm la liệt trên mặt đường đèo, ôm những khúc xương gãy khóc lóc thảm thiết trong vũng máu hòa lẫn nước mưa sền sệt.

Gã mặt sẹo run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Gã chưa bao giờ thấy một con người nào sở hữu võ lực đáng sợ và lạnh lùng như vậy. Nhìn Gia Bách từng bước tiến lại gần, gã sợ hãi tột cùng lùi dần về phía vách đá rồi bất ngờ trượt chân ngã nhào xuống sườn đồi dốc dốc phía biển biến mất. Gia Bách không đuổi theo. Anh vứt thanh sắt xuống đường, quay đầu lại nhìn Nguyễn Hoài An đang nằm co quắp bên cạnh lốp xe Lexus, đôi mắt phượng đầy vẻ bàng hoàng kinh ngạc nhìn vị cứu tinh của mình.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...