Chương 7: Đêm Giông Bão Lật Ngược Thế Cờ
Đêm mười hai tháng năm, siêu bão chính thức đổ bộ trực diện vào Hải Phòng. Mưa xối xả như trút nước từ trên trời xuống, gió giật cấp 10 rít gào kinh hoàng quật gãy nhiều cành cây cổ thụ dọc đường Lê Thánh Tông dẫn ra cảng Đình Vũ. Toàn bộ khu vực bán đảo Đình Vũ mất điện diện rộng, chỉ còn lại những ánh đèn máy phát điện dự phòng le lói trong màn mưa bão trắng xóa.
Lê Gia Bách cùng Nguyễn Hoài An mặc đồ lặn chuyên dụng màu đen ôm sát cơ thể, lặng lẽ đột nhập vào cổng sau cảng Đình Vũ bằng cách bơi qua luồng lạch nước sâu phía cửa sông. Kỹ năng bơi lặn đặc nhiệm hải quân của Gia Bách giúp hai người vượt qua dòng nước cuồn cuộn một cách vô cùng an toàn và kín kẽ. Họ tiếp cận khu vực tòa nhà điều hành trung tâm mà không hề kích hoạt bất kỳ cảm biến an ninh nào.
Khi hai người lẻn được vào phòng máy chủ dữ liệu tầng 3 tòa nhà điều hành, Hoài An lập tức ngồi vào bàn điều khiển, cắm chiếc USB mã hóa chuyên dụng vào cổng kết nối vật lý sâu trong ổ cứng phân rã của hệ thống camera dự phòng độc lập. Ngón tay cô gõ liên hồi trên bàn phím, ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu khuôn mặt đầy kiên định sắc sảo của cô.
"Đã tìm thấy file log gốc rồi!" Hoài An khẽ reo lên đầy phấn khích. "Toàn bộ clip ghi lại cảnh Đội trưởng Vũ trực tiếp dùng xe nâng tráo đổi container HPLU-8829103 bằng một container lậu chứa chất cấm vào lúc hai giờ sáng ngày mười tháng năm dưới sự giám sát trực tiếp của Trần Thế Nam đã được khôi phục nguyên vẹn! Có cả âm thanh rõ ràng ghi lại cuộc đối thoại của chúng!"
"Cạch!"
Cửa phòng máy chủ đột ngột bị đạp tung ra. Trần Thế Nam cùng Đội trưởng Vũ và mười lăm tay súng bắn thuê của băng Hắc Long mặc áo mưa đen, tay lăm lăm súng ngắn bắn đạn hoa cải và mã tấu bước vào. Khuôn mặt Nam vặn vẹo đầy tàn nhẫn dưới ánh đèn pin cực sáng rọi thẳng vào mặt hai người.
"Ha ha ha! Nguyễn Hoài An, tao biết ngay là tụi mày sẽ mò đến đây đêm nay mà!" Trần Thế Nam cười sằng sặc, giọng điệu vô cùng đắc ý. "Nhưng muộn rồi! Đêm nay bão lớn thế này, nếu đại tiểu thư tập đoàn HPL và tên vệ sĩ quèn vô tình bị chập điện chết cháy trong phòng máy chủ, ngày mai cả cái đất Hải Phòng này cũng chỉ coi đó là một vụ tai nạn thương tâm trong bão thôi! Giết tụi nó cho tao, tiêu hủy toàn bộ ổ cứng!"
"Pằng! Pằng!"
Tiếng súng nổ vang lên đanh chúa xé toạc màn đêm giông bão. Gia Bách nhanh như chớp kéo mạnh Hoài An nằm rạp xuống sau dãy tủ rack máy chủ bằng thép dày kiên cố. Từng loạt đạn găm vào vỏ thép tủ rack bắn ra những tia lửa sáng loang loáng.
"Đứng im đây bảo vệ dữ liệu." Gia Bách ghé sát tai Hoài An dặn dò, ánh mắt anh lóe lên luồng sát khí kinh hoàng chưa từng có.
Anh lộn một vòng cực kỳ linh hoạt sang dãy hành lang tối bên cạnh. Tận dụng bóng tối bóng đêm và sự bố trí chật hẹp của các hàng tủ máy chủ, Gia Bách xuất thủ tàn khốc như một bóng ma trung cổ. Anh áp sát tên tay súng đi đầu, dùng tay không bẻ gãy cổ tay hắn giật lấy khẩu súng ngắn, xoay người nện mạnh báng súng vào thái dương tên thứ hai nghe tiếng "bốp" khô khốc. Tên thứ hai đổ gục như chuối hột.
Năm tên sát thủ cầm mã tấu hung hãn xông lên chém loạn xạ. Gia Bách uyển chuyển như nước chảy, anh né tránh liên hoàn giữa các khe hẹp của tủ rack, tung ra những đòn cận chiến triệt hạ đỉnh phong của đặc nhiệm: những cú chặt xương đòn, thúc cùi chỏ vào quai hàm, đá bẻ khớp gối cực kỳ chuẩn xác và uy lực. Tiếng xương gãy rắc rắc cùng tiếng kêu la thảm thiết của bọn sát thủ vang lên liên tục hòa lẫn tiếng sấm sét nổ vang trời bên ngoài cửa sổ kính lớn.
Chỉ trong vòng chưa đầy năm phút, mười lăm tay súng chuyên nghiệp của băng Hắc Long nằm la liệt trên vũng máu dưới sàn phòng máy chủ, toàn bộ bị phế sạch khả năng chiến đấu. Đội trưởng Vũ hoảng loạn định quay đầu bỏ chạy thì bị Gia Bách phi chiếc tuốc nơ vít dài ghim thẳng qua bắp chân. Gã hét lên đau đớn đổ sập xuống cửa phòng.
Trần Thế Nam run rẩy cầm khẩu súng lục hướng về phía Gia Bách, ngón tay bóp cò run lên bần bật: "Mày... mày là con quái vật nào?! Đừng lại đây... tao bắn chết mày!"
Gia Bách thản nhiên bước tới, hoàn toàn không sợ hãi họng súng đang chĩa thẳng vào mình. Bất ngờ, anh vung tay nhanh như một tia chớp, giật phắt khẩu súng khỏi tay Nam, đồng thời tung cú đấm móc bằng lòng bàn tay bẻ gãy mũi gã. Trần Thế Nam ngã quỵ xuống đất ôm chiếc mũi đẫm máu gào thét đau đớn nhục nhã.
Cùng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát đặc chủng vang lên dồn dập từ phía cổng cảng. Hàng chục xe chở lực lượng Cảnh sát cơ động và các trinh sát C03 Bộ Công An cùng đại diện Vùng Cảnh sát biển 1 đã ập vào khống chế toàn bộ cảng Đình Vũ. Cơn bão lớn ngoài kia vẫn đang thét gào, nhưng âm mưu đen tối nhất đất Cảng đã chính thức bị đập tan hoàn toàn trong đêm định mệnh.