Chương 3: Nữ Tổng Tài Và Bài Kiểm Tra Lý Tính
Quỹ Đầu tư Xanh Vạn An đặt văn phòng tại tầng mười lăm tòa nhà Cornerstone, đường Láng Hạ, quận Đống Đa.
Nam đến đúng giờ hẹn — chín giờ sáng thứ Ba, mặc sơ mi trắng ủi phẳng, mang theo ba tập tài liệu đóng gáy xoắn.
Lễ tân dẫn anh vào phòng họp nhỏ có cửa sổ nhìn ra hồ Thủ Lệ xa xa.
Giám đốc Ngô Thị Vân An đến sau đó năm phút, không xin lỗi vì trễ, không bắt tay ngay.
Cô đặt một tập hồ sơ mỏng lên bàn, ngồi xuống, nhìn anh bằng ánh mắt của người quen đánh giá rủi ro hơn là chào hỏi.
Ba mươi bốn tuổi, tóc đen thẳng buộc gọn sau gáy, áo vest xám nhạt cắt sát — Ngô Thị Vân An trông giống một người đã nghe qua hàng trăm bài thuyết trình và bác bỏ chín mươi phần trăm trong số đó.
Anh Nam, cô mở đầu, giọng phẳng, trước khi anh trình bày bất cứ điều gì, tôi cần đặt ra năm điều kiện. Nếu anh không đồng ý với một trong năm thứ đó, cuộc họp này kết thúc tại đây.
Nam đặt tay lên bàn, gật đầu.
Điều kiện một: kiểm toán độc lập toàn bộ tài chính liên quan đến dự án nghiên cứu, ba năm gần nhất. Tôi chọn công ty kiểm toán, không phải anh.
Đồng ý.
Điều kiện hai: giám định sáng chế tại Cục Sở Hữu Trí Tuệ NOIP, 386 Nguyễn Chí Thanh. Tôi cần báo cáo giám định chính thức từ chuyên gia NOIP, không phải ý kiến chuyên gia tư nhân, trước khi chúng tôi ký bất cứ thỏa thuận nào.
Đồng ý.
Điều kiện ba: anh cung cấp toàn bộ bằng chứng gốc — nhật ký nghiên cứu bản cứng, dữ liệu số với timestamp không thể chỉnh sửa, hóa đơn nguyên liệu, email — và cho phép luật sư của chúng tôi tiếp cận trực tiếp, không qua bộ lọc của anh.
Đồng ý.
Điều kiện bốn: trong suốt quá trình thẩm định, anh không liên hệ với bất kỳ cơ quan báo chí nào, không đăng bài trên mạng xã hội về vụ việc. Nếu anh vi phạm, hợp đồng hợp tác bị hủy ngay lập tức.
Nam ngừng lại một giây.
Đây là điều khoản khó nhất — không phải vì anh muốn lên mạng kể lể, mà vì nó đặt anh vào thế yếu về truyền thông trong khi Hoàng Gia sẽ không bị ràng buộc gì.
Nhưng anh hiểu lý do cô đặt điều kiện này: Vạn An không muốn bị cuốn vào cuộc chiến truyền thông trước khi có chứng cứ pháp lý vững chắc.
Đồng ý. Nhưng tôi cần điều khoản đối ứng: Vạn An cũng không phát ngôn về vụ việc với bất kỳ bên thứ ba nào trong giai đoạn thẩm định.
Vân An không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ ghi chú vào tập hồ sơ trước mặt.
Hợp lý. Điều kiện năm: nếu giám định NOIP kết luận anh không phải chủ sở hữu hợp pháp của công thức, tất cả chi phí thẩm định do Vạn An bỏ ra — anh hoàn trả toàn bộ trong vòng sáu mươi ngày.
Đây là điều kiện cuối, cũng là điều kiện nặng nhất.
Nam nhẩm tính trong đầu — chi phí kiểm toán, giám định, luật sư, thẩm định — có thể lên đến vài trăm triệu đồng.
Anh không có số tiền đó.
Nhưng anh tin vào cái sổ da nâu, tin vào cái USB, tin vào từng dòng git commit có timestamp trước cả khi Hoàng Gia nộp đơn xin cấp bằng sáng chế.
Đồng ý.
Vân An nhìn anh thêm ba giây — không phải để đánh giá lại, mà như thể cô muốn chắc chắn rằng câu trả lời đó không phải bốc đồng.
Rồi cô mở tập hồ sơ của mình ra và nói: Bắt đầu trình bày đi, anh Nam. Tôi có ba mươi phút.
Nam mở tập tài liệu đầu tiên, đặt phẳng trước mặt cô.
Không có slide trình chiếu màu mè, không có biểu đồ 3D lung linh — chỉ có bảng dữ liệu, ngày tháng, và các số liệu kiểm nghiệm kèm tên phòng lab độc lập đã thực hiện.
Ba mươi phút sau, Vân An gập tài liệu lại và nói ngắn gọn: Tôi sẽ cho luật sư liên hệ anh trong vòng bốn mươi tám tiếng.