Chương 5: 48 Giờ Bên Bờ Vực

Chiến dịch bắt đầu lúc sáu giờ sáng thứ Năm, khi một bài viết xuất hiện trên trang tin tức kinh doanh có lượng đọc lớn nhất Hà Nội.

Tiêu đề: Cựu nhân viên Hoàng Gia đang cố phá hoại IPO bằng khiếu nại vô căn cứ về sáng chế.

Bài viết dài hơn nghìn chữ, trích dẫn nguồn người trong cuộc tại Hoàng Gia, khẳng định Trần Hữu Nam là nhân viên thành tích kém, bị sa thải vì vi phạm quy trình bảo mật và hiện đang lợi dụng thủ tục pháp lý để tống tiền tập đoàn.

Kèm theo là ảnh chụp — Nam không biết họ lấy từ đâu — cảnh anh đứng ngoài cổng tòa nhà R&D đêm mưa tuần trước, tay cầm chiếc USB, trông y hệt một kẻ đang cố lấy trộm tài liệu.

Nam đọc bài báo trên điện thoại, ngón cái dừng lại ở đoạn cuối.

Bên dưới bình luận đã có hơn hai trăm phản hồi, phần lớn từ tài khoản mới lập trong vòng ba ngày gần đây.

Anh đặt điện thoại xuống, thở ra chậm.

Nhớ lại điều kiện thứ tư Vân An đặt ra — không phát ngôn với báo chí, không đăng mạng xã hội.

Anh giữ im lặng.

Khó.

Nhưng anh giữ.

Bốn tiếng sau, đòn thứ hai đến.

Ủy ban Chứng khoán Nhà nước SSC gửi công văn yêu cầu Hoàng Gia giải trình về tranh chấp sáng chế đang diễn ra, đồng thời lưu ý rằng nếu tranh chấp chưa được giải quyết trước ngày IPO dự kiến, SSC có thể xem xét đình chỉ hồ sơ đăng ký.

Đây không phải ý của Nam hay Vạn An.

Đây là quy trình tự động — khi NOIP khởi động thủ tục giám định khẩn, thông tin được gửi sang SSC theo quy chế phối hợp liên ngành.

Nhưng Hoàng Gia không biết điều đó.

Họ nghĩ Nam đứng sau vụ này.

Lý Thế Hoàng gọi điện cho Lâm Khánh Vy — vợ cũ của Nam, hiện là trưởng phòng pháp chế Hoàng Gia — lúc mười một giờ trưa.

Nam biết điều đó vì mười lăm phút sau, Khánh Vy nhắn tin cho anh: Anh đừng làm thế này. Em không thể bảo vệ anh nữa đâu.

Nam nhìn tin nhắn một lúc, rồi gõ: Em chăm sóc bản thân nhé. Rồi tắt luồng chat.

Đến ba giờ chiều, Dũng gọi điện, giọng bình tĩnh nhưng nhanh hơn bình thường: Hoàng Gia vừa nộp đơn kiện anh về tội vi phạm bảo mật thương mại lên Tòa án Nhân dân TP Hà Nội. Họ khẳng định chiếc USB anh mang ra đêm đó chứa tài sản trí tuệ của tập đoàn.

Nam ngồi thẳng lưng trên ghế.

Trong USB đó là gì? anh hỏi.

Nhật ký nghiên cứu cá nhân scan lại, và file git log — không có tài liệu nội bộ của Hoàng Gia. Nhưng họ không biết điều đó. Và tòa cũng chưa biết.

Chúng ta cần giám định nội dung USB ngay.

Tôi đã liên hệ Trung tâm Giám định Kỹ thuật số của Bộ Công an sáng nay, Dũng nói. Họ đồng ý nhận vụ. Anh cần mang USB đến trước năm giờ chiều nay.

Nam nhìn đồng hồ: ba giờ mười lăm.

Anh đứng dậy, lấy áo khoác.

Bốn mươi tám giờ — đó là khoảng thời gian từ khi bài báo đầu tiên xuất hiện đến khi phiên giám định NOIP diễn ra.

Bốn mươi tám giờ để Hoàng Gia cố chôn vùi anh trước khi sự thật có cơ hội lên tiếng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...