Chương 1: Đêm Mưa Bị Xua Đuổi
Mưa bắt đầu từ chín giờ tối, loại mưa tháng Năm Hà Nội đổ xuống không báo trước, nặng và dày như ai dốc thau nước từ mái nhà.
Trần Hữu Nam đứng trước cửa phòng lab tầng ba tòa nhà R&D của Tập đoàn Mỹ Nghệ Hoàng Gia, tay cầm thẻ từ, nhưng đèn đỏ nhấp nháy từ chối mỗi lần anh quẹt.
Lần thứ nhất — đỏ.
Lần thứ hai — đỏ.
Lần thứ ba — anh dừng lại, ngón tay bấm chặt trắng khớp quanh cái thẻ nhựa mỏng.
Giọng bảo vệ vang lên từ đầu hành lang, khô như giấy nhám: Anh Nam, thẻ của anh bị khóa rồi. Giám đốc Hoàng có lệnh từ hai tiếng trước.
Hai tiếng trước.
Lúc anh còn đang đứng thuyết trình kết quả kiểm nghiệm lô sơn polymer thế hệ hai trước hội đồng kỹ thuật, Lý Thế Hoàng đã ngồi ở đâu đó ký lệnh khóa thẻ của anh.
Nam không nói gì.
Không phải vì anh không có gì để nói — ngược lại, anh có quá nhiều thứ muốn hét vào mặt tên thiếu gia ngồi trên tầng bảy với văn phòng rộng như sân bóng ấy.
Nhưng anh hiểu luật chơi.
Hợp đồng lao động anh ký năm ngoái có điều khoản bảo mật nghiêm ngặt: mọi kết quả nghiên cứu trong thời gian làm việc tại Hoàng Gia đều thuộc sở hữu tập đoàn, kể cả ý tưởng chưa hoàn thiện.
Nếu anh lớn tiếng đêm nay, họ sẽ có lý do hợp pháp để giữ lại toàn bộ tài liệu, thậm chí kiện ngược anh vi phạm bảo mật.
Đó là lý do Lý Thế Hoàng chọn thời điểm này — sau khi anh đã trình bày xong, sau khi mọi thứ đã được ghi vào biên bản hội đồng với tên Hoàng Gia đứng đầu.
Chiếc USB trong túi quần phải của anh nặng hơn bình thường.
Trên đó không có công thức hoàn chỉnh — những thứ đó anh không bao giờ lưu vào hệ thống nội bộ của tập đoàn — mà là bản ghi nhật ký nghiên cứu cá nhân, viết tay, được anh scan lại vào máy tính riêng và đồng bộ về thiết bị ngoài trước khi bước vào cuộc họp.
Mỗi ngày trong ba năm, anh viết nhật ký bằng bút mực xanh vào cuốn sổ bìa da nâu mua ở chợ Đồng Xuân.
Đó là thói quen từ hồi còn học đại học, khi thầy giáo dạy hóa polymer bảo rằng máy tính có thể hỏng, server có thể bị hack, nhưng chữ viết tay bằng mực trên giấy là thứ khó làm giả nhất.
Bảo vệ tiến lại gần hơn, giọng nhỏ xuống nhưng cứng hơn: Anh cần bàn giao thẻ và ra khỏi tòa nhà trước mười giờ. Nếu không, tôi sẽ phải gọi thêm người.
Nam nhìn người đàn ông trước mặt — trung niên, mặc đồng phục màu xám, vành mũ ướt nước mưa hắt vào từ cửa sổ hành lang bỏ ngỏ.
Anh không ghét bảo vệ này.
Anh đặt thẻ từ lên kệ kim loại cạnh trạm kiểm soát, không ném, không vứt.
Tôi cần vào lấy áo mưa và giày đi bộ để trong ngăn tủ cá nhân.
Bảo vệ do dự ba giây rồi gật đầu, đi kèm anh xuống phòng thay đồ tầng hai.
Nam mở tủ, lấy áo mưa, đôi giày cũ đã mòn gót, và cuốn sổ bìa da nâu đặt dưới cùng sau lớp khăn tắm — thứ duy nhất anh giữ trong tủ cá nhân mà không ai để ý đến.
Bên ngoài cửa sổ, Hà Nội đang chìm trong tiếng mưa và ánh đèn đường vàng nhợt.
Anh mặc áo mưa, xỏ giày, bước ra.
Mưa lạnh đập vào mặt ngay khi anh qua cổng bảo vệ.
Điện thoại rung — tin nhắn của Lâm Khánh Vy, vợ cũ: Em biết rồi. Anh đừng liên hệ với ai trong tập đoàn nữa.
Nam đọc một lần rồi tắt màn hình.
Chân anh bước về phía bến xe buýt, mưa lạnh chảy ròng dọc gáy xuống cổ áo, nhưng tay trái anh vẫn giữ chặt cuốn sổ da nâu dưới lớp áo mưa — khô ráo, nguyên vẹn.